Được mất là chuyện bình thường của thế gian. Ai mà chả có ít nhất một lần gặp may mắn trong đời, và ai chẳng ít nhất đã một lần từng khóc. Có những lúc, tôi đã thầm tự trách, cuộc đời sao bất công. Nhưng đến khi trưởng thành, và nhìn nhận chín chắn, tôi lại thấy rằng, được mất là có nhân quả đấy chứ :)
Chúng tôi mất một gia tài, tôi nhận lại được bài học, về niềm tin, và những kinh nghiệm vô giá trong kinh doanh.
Chúng tôi mất những người anh, người chị, tôi nhận ra rằng, có những tổn thương, lại là từ những người ta yêu nhất, kính trọng nhất. Tôi đã buồn, đã khóc, và rồi lại nhận ra, có khi mình chưa cho người ta, nhiều như những gì mình kỳ vọng nhận được từ họ chăng?
Tôi mất một người tôi yêu, nhưng tôi nhận lại được bài học đắt giá, luôn dành cho mình một lối thoát, để trong cơn khốn khó nhất, tôi sẽ cứu được chính tôi.
Tôi mất một người tôi thương, nhưng tôi nhận lại được rằng, cần phải biết cho đi, với những gì thực sự xứng đáng.
Tôi mất một số tiền, nhưng bù lại, tôi có được nụ cười của mẹ, giấc ngủ ngon của các em thơ.
Tôi mất những người bạn, nhưng tôi lại có một số ít bạn, tôi thực sự có thể nhờ vả, có thể tâm tình, và tôi cũng đang cho đi như thế.
Tôi mất những người anh, người chị, người mà tôi tin, nhưng tôi nhận lại được rằng, niềm tin cần phải được đặt đúng chỗ và thận trọng...
Tôi mất một công việc, nhưng tôi lại nhận được một công việc và những người anh, người chị tốt!
Như thế là quá đủ, và tôi nghĩ, mình cần phải tích cực cho đi hơn nữa, mà không cần đòi hỏi phải nhận lại từ cuộc sống điều gì :)
SG 13/04/2013. Anna Ho
Chúng tôi mất một gia tài, tôi nhận lại được bài học, về niềm tin, và những kinh nghiệm vô giá trong kinh doanh.
Chúng tôi mất những người anh, người chị, tôi nhận ra rằng, có những tổn thương, lại là từ những người ta yêu nhất, kính trọng nhất. Tôi đã buồn, đã khóc, và rồi lại nhận ra, có khi mình chưa cho người ta, nhiều như những gì mình kỳ vọng nhận được từ họ chăng?
Tôi mất một người tôi yêu, nhưng tôi nhận lại được bài học đắt giá, luôn dành cho mình một lối thoát, để trong cơn khốn khó nhất, tôi sẽ cứu được chính tôi.
Tôi mất một người tôi thương, nhưng tôi nhận lại được rằng, cần phải biết cho đi, với những gì thực sự xứng đáng.
Tôi mất một số tiền, nhưng bù lại, tôi có được nụ cười của mẹ, giấc ngủ ngon của các em thơ.
Tôi mất những người bạn, nhưng tôi lại có một số ít bạn, tôi thực sự có thể nhờ vả, có thể tâm tình, và tôi cũng đang cho đi như thế.
Tôi mất những người anh, người chị, người mà tôi tin, nhưng tôi nhận lại được rằng, niềm tin cần phải được đặt đúng chỗ và thận trọng...
Tôi mất một công việc, nhưng tôi lại nhận được một công việc và những người anh, người chị tốt!
Như thế là quá đủ, và tôi nghĩ, mình cần phải tích cực cho đi hơn nữa, mà không cần đòi hỏi phải nhận lại từ cuộc sống điều gì :)
SG 13/04/2013. Anna Ho

No comments:
Post a Comment