Anh luôn dạy em nhiều thứ về tình yêu, và những câu chuyện anh chăm đọc, và post mỗi ngày thấm đầy ý nghĩa.
Em đến với anh, thực sự không phải từ cảm giác thích anh, hay đang cô đơn và cần một bờ vai để tựa đầu. Thực sự không là như thế. Cái lý do, có thể nói ra, chả ai tin được, và chắc anh cũng như thế. Em thích anh, vì những câu chuyện, em nghe kể về anh và gia đình. Có thể vì gia đình em, chưa bao giờ có những phút giây yên bình, nên em cảm nhận từ anh, nỗi buồn gì đó. Em không chắc suy nghĩ này đúng, nhưng nó đã dẫn dắt tới một tình yêu...
Mình quen nhau, và yêu nhau, chắc thời gian không đếm được bằng đầu ngón tay. Nó quá ngắn ngủi, và anh quá vội vàng. Anh muốn có em, có cả cảm xúc tâm hồn, và cả sự hy sinh của em cho anh nữa. Nhưng ở đời, muốn được nhận, thì phải cho đi...anh chưa bao giờ làm cho em được như những gì anh đã đòi hỏi.
Anh chưa có niềm tin vững chắc vào tình cảm, và dường như chưa thực sự hiểu cái gì là tình yêu. Anh dễ dàng bị tác động, bởi những ý kiến của người ngoài. Anh so đo em với những người con gái khác, nhưng lại quên mất, điều gì làm anh yêu em, đó phải chăng là tính cách, cá tính riêng của mỗi người? Nếu đứa con gái nào cũng giống như thế, thì thế giới này phải chăng chỉ là một rập khuôn? :)
Em cũng hiểu được những cảm giác, và những gì anh đã và đang phải trải qua. Lo toan cho cuộc sống, bon chen với đời, thực sự không dễ...thậm chí, nó còn áp lực lắm, đúng không? Nhưng đúng, anh và em không thể hiểu nhau, và thực sự với thời gian yêu nhau như thế, cũng không có gì là lạ. Thích khác yêu, yêu chưa chắc đã hiểu, và không hiểu nhau, tình yêu không thể đi đến một hồi kết đẹp.
Trong mắt em, anh chưa bao giờ xấu. Em đã luôn tin như thế, dù nhiều lúc, em mệt mỏi với thái độ, và cách cư xử của anh. Em không hoàn hảo, và ai cũng sẽ như vậy, như là chính bản thân anh. Thời gian, sẽ là liều thuốc tốt, đủ để chúng ta hiểu nhau, và gắn kết, nhưng anh không thể đủ kiên nhẫn để chờ, và hiểu, hay là, anh chưa bao giờ thực sự đủ can đảm và tự tin, để yêu em?
Thế thì, chúng ta phải rời xa nhau, và dành cho nhau con đường đi tiếp phía trước, có đúng không...
Em hay có thói quen, níu giữ hết sức, nỗ lực hết sức, để giữ gìn những gì quý giá. Nhưng rồi cuối cùng em nhận ra, tình cảm với anh, chỉ giống như trò đùa, mà không chắc, anh đã từng vui bao nhiêu lần với thứ trò chơi như thế. Em lại không thích thế, và không cho phép bản thân mình là trò đùa của ai (cũng giống như anh luôn muốn người khác phải thế với mình). Và em cũng không biết, liệu anh có thấy mình đang vui? :)
Điều gì cũng có một giới hạn, và nhẫn nại cũng thế. Anh không phải là điều quý giá, để em sẽ hy sinh, mang lại hạnh phúc của anh.
Duyên không phận, như thuyền không bến đỗ.
Chúng ta, rồi sẽ chẳng đi về đâu. Không phải vì vật chất, không phải vì tình cảm, mà vì những suy nghĩ quá khác biệt, không thể dung hòa.
Em để anh ra đi...và em thấy lòng mình...vui hơn.
Dẫu cuộc sống có trăm vất vả, thì anh hãy vững tin, anh sẽ thành công, và sẽ có người cùng anh đi đến suốt cuộc đời, chắc chắn...đó không phải là em.
Và em, sẽ vững bước trên đường đời, dù là không có anh bên cạnh.
Hãy để gió cuốn hết đi những yêu thương đã là dĩ vãng.
Và những mệt nhọc ngày hôm qua, hãy tan biến vào hư vô ngày mai.
Tự tin lên nhé...trên con đường của anh giờ đây, sẽ không còn có tên em :)
Tạm biệt anh...
SG 12/04/2013G
Em đến với anh, thực sự không phải từ cảm giác thích anh, hay đang cô đơn và cần một bờ vai để tựa đầu. Thực sự không là như thế. Cái lý do, có thể nói ra, chả ai tin được, và chắc anh cũng như thế. Em thích anh, vì những câu chuyện, em nghe kể về anh và gia đình. Có thể vì gia đình em, chưa bao giờ có những phút giây yên bình, nên em cảm nhận từ anh, nỗi buồn gì đó. Em không chắc suy nghĩ này đúng, nhưng nó đã dẫn dắt tới một tình yêu...
Mình quen nhau, và yêu nhau, chắc thời gian không đếm được bằng đầu ngón tay. Nó quá ngắn ngủi, và anh quá vội vàng. Anh muốn có em, có cả cảm xúc tâm hồn, và cả sự hy sinh của em cho anh nữa. Nhưng ở đời, muốn được nhận, thì phải cho đi...anh chưa bao giờ làm cho em được như những gì anh đã đòi hỏi.
Anh chưa có niềm tin vững chắc vào tình cảm, và dường như chưa thực sự hiểu cái gì là tình yêu. Anh dễ dàng bị tác động, bởi những ý kiến của người ngoài. Anh so đo em với những người con gái khác, nhưng lại quên mất, điều gì làm anh yêu em, đó phải chăng là tính cách, cá tính riêng của mỗi người? Nếu đứa con gái nào cũng giống như thế, thì thế giới này phải chăng chỉ là một rập khuôn? :)
Em cũng hiểu được những cảm giác, và những gì anh đã và đang phải trải qua. Lo toan cho cuộc sống, bon chen với đời, thực sự không dễ...thậm chí, nó còn áp lực lắm, đúng không? Nhưng đúng, anh và em không thể hiểu nhau, và thực sự với thời gian yêu nhau như thế, cũng không có gì là lạ. Thích khác yêu, yêu chưa chắc đã hiểu, và không hiểu nhau, tình yêu không thể đi đến một hồi kết đẹp.
Trong mắt em, anh chưa bao giờ xấu. Em đã luôn tin như thế, dù nhiều lúc, em mệt mỏi với thái độ, và cách cư xử của anh. Em không hoàn hảo, và ai cũng sẽ như vậy, như là chính bản thân anh. Thời gian, sẽ là liều thuốc tốt, đủ để chúng ta hiểu nhau, và gắn kết, nhưng anh không thể đủ kiên nhẫn để chờ, và hiểu, hay là, anh chưa bao giờ thực sự đủ can đảm và tự tin, để yêu em?
Thế thì, chúng ta phải rời xa nhau, và dành cho nhau con đường đi tiếp phía trước, có đúng không...
Em hay có thói quen, níu giữ hết sức, nỗ lực hết sức, để giữ gìn những gì quý giá. Nhưng rồi cuối cùng em nhận ra, tình cảm với anh, chỉ giống như trò đùa, mà không chắc, anh đã từng vui bao nhiêu lần với thứ trò chơi như thế. Em lại không thích thế, và không cho phép bản thân mình là trò đùa của ai (cũng giống như anh luôn muốn người khác phải thế với mình). Và em cũng không biết, liệu anh có thấy mình đang vui? :)
Điều gì cũng có một giới hạn, và nhẫn nại cũng thế. Anh không phải là điều quý giá, để em sẽ hy sinh, mang lại hạnh phúc của anh.
Duyên không phận, như thuyền không bến đỗ.
Chúng ta, rồi sẽ chẳng đi về đâu. Không phải vì vật chất, không phải vì tình cảm, mà vì những suy nghĩ quá khác biệt, không thể dung hòa.
Em để anh ra đi...và em thấy lòng mình...vui hơn.
Dẫu cuộc sống có trăm vất vả, thì anh hãy vững tin, anh sẽ thành công, và sẽ có người cùng anh đi đến suốt cuộc đời, chắc chắn...đó không phải là em.
Và em, sẽ vững bước trên đường đời, dù là không có anh bên cạnh.
Hãy để gió cuốn hết đi những yêu thương đã là dĩ vãng.
Và những mệt nhọc ngày hôm qua, hãy tan biến vào hư vô ngày mai.
Tự tin lên nhé...trên con đường của anh giờ đây, sẽ không còn có tên em :)
Tạm biệt anh...
SG 12/04/2013G
No comments:
Post a Comment