2013-07-13

Tình yêu - Tình dục

Dục vọng dễ thoả mãn tâm lý y chang như nỗi buồn vui dễ lui tới.


Tôi từng chứng kiến nhiều người bạn, thân có, quen biết xả giao có, vui đùa thả cuộc đời mình bằng những cuộc tình một đêm. Sau những lần vui thoả được nhu cầu, họ lại tâm sự không hiểu vì sao mình không thấy hạnh phúc. Thực ra rất đơn giản. 



Kiếm một người đàn bà ngủ với mình thì dễ, nhưng để có một người phụ nữ yêu thương mình thực sự mới khó.


Khái niệm 1 người đàn ông tốt cũng đã dần trở nên xa xỉ. Bởi vì sao?


Không chỉ là người đàn ông bây giờ rất dễ bị cám dỗ bởi cái đẹp, và cũng bởi phụ nữ cũng đã quá dễ yếu lòng khiến cho người đàn ông sử dụng mình miễn phí và tự nguyện biến cả hai thành những kẻ yêu hư hỏng. 


Cái gì dễ có, thì cũng dễ mất đi. Bởi đơn giản, người ta dễ có thì chẳng bao giờ suy nghĩ hay thiết tha trân trọng và giữ gìn nó.



Còn lại gì sau những cuộc vui? Phải chăng vẫn là câu nói phổ biến: "Đời giờ nhạt, tình giờ không hơn ly nước lã"?





2013-07-11

Nghịch lý

Chúng ta xây dựng xa lộ rộng lớn nhưng chúng ta nhìn nhau bằng con mắt hẹp hòi.
Chúng ta mua nhiều đồ hơn nhưng sử dụng chúng ít hơn.
Những ngôi nhà ngày càng to hơn nhưng gia đình ngày một thu nhỏ lại. Nhà đẹp nhiều hơn, gia đình yên ấm ít hơn.
Chúng ta có nhiều tiện nghi nhưng có ít thời gian dành cho nhau.
Chúng ta có nhiều bằng cấp hơn trước nhưng trí khôn kém đi, biết nhiều hơn nhưng óc phán xét suy giảm.
Chúng ta tích cóp của cải nhưng đồng thời làm rơi vụng những giá trị của con người. Với nhiều người, thu nhập đi lên, đạo đức đi xuống.
Chúng ta nói quá nhiều, nghe quá ít.
Chúng ta đang cố học cách kiếm sống chứ không học cách sống. Chúng ta kéo dài được tuổi thọ nhưng cuộc sống vẫn ngắn ngủi.
Chúng ta vượt được vạn dặm để lên tới mặt trăng và trở về, nhưng không ít người cả đời không bước qua nổi bức giậu sang thăm người hàng xóm. Chúng ta chinh phục được vũ trụ nhưng bất lực với chính mình.
Chúng ta xây dựng những công trình lớn nhưng chưa chắc đã là công trình tốt.
Chúng ta cố gắng làm sạch không khí trong lúc tự làm ô nhiễm tâm hồn bản thân.
Chúng ta viết nhiều nhưng đọc ít. Chúng ta học cách hối hả nhưng không học được cách đợi chờ.
Chúng ta chế được những máy tính công suất lớn và tốc độ nhanh đễ lưu trữ và xử lý thông tin trong vài phần tỷ của cái nháy mắt nhưng các dân tộc vẫn không hiểu nhau.
Chúng ta chia nhỏ được các nguyên tử nhưng bất lực trước thói quen định kiến.
Chúng ta có nhiều thứ để giải trí nhưng ngày càng ít được thư thả.




(st)

Tình yêu, giàu sang và sự thành công

Một người phụ nữ ra khỏi nhà và nhìn thấy ba người đàn ông râu dài bạc trắng đang ngồi trên băng ghế đá ở sân trước. Bà không hề quen ai trong số họ. Tuy nhiên, vốn là người tốt bụng, bà nói: “Tôi không biết các ông nhưng chắc là các ông đang rất đói, xin mời các ông vào nhà ăn một chút gì đó”.
- Ông chủ có nhà không? - họ hỏi
- Không, chồng tôi đi làm rồi - bà trả lời.
- Thế thì chúng tôi không thể vào được.
Buổi chiều, khi chồng trở về, bà kể lại câu chuyện cho chồng nghe. Chồng bà muốn biết họ là ai nên bà ra mời ba người đàn ông - vẫn chờ từ sáng - vào nhà.
- Ba chúng tôi không thể vào nhà bà cùng một lúc được - họ trả lời.
- Sao lại thế? - người phụ nữ ngạc nhiên hỏi.
Một người giải thích: “Tên tôi là Tình yêu, ông này là Giàu sang, còn ông kia là Thành công. Bây giờ hai vợ chồng bà quyết định xem ai trong chúng tôi sẽ là người được mời vào nhà”.
Người phụ nữ đi vào và kể lại toàn bộ câu chuyện. “Tuyệt thật! - người chồng vui mừng - Đây đúng là một cơ hội tốt. Chúng ta hãy mời ngài Giàu sang. Ngài sẽ ban cho chúng ta thật nhiều tiền bạc và của cải”.
Người vợ không đồng ý. “Thế tại sao chúng ta lại không mời ngài Thành công nghỉ? Chúng ta sẽ có quyền cao chức trọng và được mọi người kính nể”.
Hai vợ chồng tranh cãi một lúc lâu mà vẫn chưa ai quyết định được. Cô con gái nãy giờ yên lặng đứng nghe trong góc phòng bổng lên tiếng đề nghị: “Chúng ta nên mời ngài Tình yêu là tốt hơn cả. Nhà mình tràn ngập tình thương yêu ấm áp và ngài sẽ cho chúng ta thật nhiều hạnh phúc”.
“Có lẽ chúng ta nên nghe lời khuyên của con gái - người chồng suy nghĩ rồi nói với vợ - Em hãy ra ngoài mời ngài Tình Yêu, đây chính là người khách chúng ta mong muốn”.
Người phụ nữ ra ngoài và hỏi: “Ai trong ba vị là Tình yêu xin mời vào và trở thành khách của chúng tôi”.
Thần Tình yêu đứng dậy và đi vào ngôi nhà. Hai vị thần còn lại cũng đứng dậy và đi theo thần Tình yêu.
Vô cùng ngạc nhiên, người phụ nữ hỏi: “Tôi chỉ mời ngài Tình yêu, tại sao các ông cũng vào? Các ông nói không thể vào cùng một lúc kia mà”.
Hai người cùng nhau trả lời: “Nếu bà mời Giàu Sang hoặc Thành Công thì chỉ có một mình người khách được mời đi vào. Nhưng vì bà mời Tình yêu nên cả ba chúng tôi đều vào. Bởi vì ở đâu có Tình yêu thì ở đó sẽ có Thành công và Giàu sang”.



Vượt qua bão tố

Một công ty nọ tổ chức thi tuyển nhân viên. Câu hỏi cuối cùng trong phần thi viết khiến hầu hết thí sinh ngạc nhiên. Câu hỏi như sau: Bạn đang lái xe hơi đi trong một đêm bão tố cấp 12. Xe bạn chạy qua một quãng đường vắng và bạn phát hiện thấy có 3 người đứng trên ven đường vẫy tay xin đi nhờ xe. Họ gồm một bà cụ đang bị bệnh nặng, một bác sĩ giỏi dư sức cứu tính mạng của bạn nếu bạn mắc bệnh hiểm nghèo, và người thứ ba là cô gái bạn yêu. Họ mong bạn cứu giúp họ, bạn rât muốn nhưng rất tiếc xe bạn chỉ có thể chở thêm được một người. Bạn sẽ chọn chở người nào? Hãy giải thích lí do của sự chọn lựa ấy.




Tới đây, chắc bạn sẽ hiểu rằng đây là một câu hỏi đánh giá nhân cách của bạn bởi mỗi sự lựa chọn đều phản ánh quan điểm của bạn về sinh mạng con người. Bạn có thể đưa bà cụ lên xe. Mặc dù bà cụ có thể (và có lẽ là sẽ như thế) không đủ sức qua được cho tới khi bạn gặp một bệnh viện, nhưng dù sao thì cứu người vẫn là trên hết. Còn một tia hi vọng le lói vẫn phải làm. Nhưng đứng từ góc độ hơn thiệt, bạn sẽ chọn ông bác sĩ. Bạn cứu ông ta để ông ta cứu bạn - một hành động thiết thực có tính chất đầu tư cho tương lai. Việc chở bà cụ nói cho cùng chỉ để lương tâm của bạn khỏi bị cắn rứt. Có thể bạn sẽ tự vấn: Tại sao lại không chở người yêu của bạn? Bà lão đã già, các bạn còn trẻ, tương lai ở phía trước. Bác sĩ giỏi trong thiên hạ cũng không phải là quá hiếm. Trong cuộc đời cơ hội gặp được người bạn đời như ý hầu như là duy nhất. Bỏ qua cơ hội cứu được người bạn yêu cũng có nghĩa là phần đời còn lại của bạn không chắc đã trôi qua trong hạnh phúc.

Trong số hơn 200 ứng viên tham gia cuộc thi tuyển, chỉ có một người duy nhất có câu trả lời được ban giám khảo nhất trí lựa chọn, cho dù thí sinh này không đưa ra lời giải thích nào cho phương án của mình. Vậy thí sinh này đã trả lời ra sao? Phương án của thí sinh này là…

“Đưa chìa khoá xe cho bác sĩ. Ông ta sẽ chở bà cụ tới bệnh viện. Tôi sẽ cùng người bạn gái của tôi lội bộ vượt qua bão tố”.

2013-07-06

Song tử

Song tử – những đứa con của gió hoà đồng đấy nhưng cũng cô độc tột cùng. Họ ngại chia sẻ cảm xúc thật của mình với người khác. Song tử luôn luôn xuất hiện trước mắt mọi người với một tâm trạng hết sức thoải mái, tự tin. Nhưng mấy ai biết rằng, cuộc sống của những cô nàng, anh chàng song tử cũng gặp rất rất rất nhiều những rắc rối. Bởi, khi thực sự gặp phải bất cứ khó khăn gì, dù đó là chuyện tình cảm, công việc hay tiền bạc, Song tử luôn cố gắng tự giải quyết tất cả những vấn đề của mình….một cách âm thầm. Họ thừa thông minh để biết xung quanh còn rất nhiều người có thể giúp đỡ mình. Nhưng song tử luôn tránh bất cứ sự nhờ vả nào, thậm chí ngay cả khi tình huống họ gặp phải rất nan giải đi chăng nữa thì giải pháp duy nhất của họ vẫn là “TỰ TÚC LÀ HẠNH PHÚC”….

Đôi lúc bạn sẽ thắc mắc vì sự biến mất đột ngột của song tử, đừng lo lắng, cũng đừng tìm kiếm…. (có tìm cũng vô ích…). Vì, đó là khi song tử đang tập trung giải quyết những rắc rối của bản thân. Họ sẽ không liên lạc, không nói chuyện hay chia sẻ với bất cứ ai, không muốn bạn nhìn thấy họ khi họ yếu đuối và tuyệt vọng…..

Đợi đến khi mọi thứ trở nên ổn định, song tử sẽ lại đột ngột xuất hiện trước mắt bạn với tất cả những cử chỉ, lời nói của song tử tự nhiên tới mức bạn không thể biết được họ vừa phải trải qua điều gì… Họ sẽ lại ăn nói tía lia, lại cười đùa vui vẻ, lại chém gió, lại tự tin….. lại tìm cách bù đắp vì đã khiến bạn phải lo lắng…

Song tử dù lớn tới mấy, thông minh, độc lập tới mấy thì mãi vẫn là giữ trong mình tâm hồn của một đứa trẻ. Những đứa trẻ luôn muốn làm nũng để nhận được sự quan tâm từ những người mình yêu quý. Cố gắng giấu kín những rắc rối thật sự của bản thân. Nhưng song tử lại không ngần ngại thêm thắt vào cuộc sống của mình những rắc rối…nho nhỏ để thu hút sự chú ý của “người quan trọng”.

Chính vì thế, nếu một ngày kia, song tử cố gắng chia sẻ những điều….nho nhỏ ấy…bạn hãy mỉm cười và biết rằng:” Bạn chính là người quan trọng”…

[Sờ Kai] ---ST---

https://www.facebook.com/photo.php?fbid=432140246883666&set=a.110369809060713.14888.110289969068697&type=1&theater

Miss you

Chiều cuối tuần…

Chiều cuối tuần nắng trải vàng mặt phố
Em bồi hồi nhớ tiếng hát anh yêu
Tiếng hát anh trong veo như đầu ngọn sóng
Lả lướt ru hồn em vào âm vọng du dương


Chiều cuối tuần không anh, một chiều buồn
Em bần thần ngồi lặng ngắm tản mây trôi
Thẫn thờ nhớ, thẫn thờ thương bóng dáng anh,
Xa xôi, một cõi xa vô vọng rồi.

Nhớ anh, em nhớ đến cồn cào
Gào thét trong lòng, xót cả ruột gan
Nỗi nhớ tràn cả vào tim can
Len lỏi, xâm chiếm lòng, sao thấy quá nhớ…
.
.
.

Miss you…
Chiều cuối tuần.


2013-07-03

Phụ nữ - Đàn ông

Phụ nữ luôn hy vọng mình trở thành người phụ nữ cuối cùng của đàn ông.
Đàn ông luôn hy vọng mình là người đàn ông đầu tiên của người phụ nữ.

Đàn ông chịu trả số tiền gấp đôi để mua thứ mình muốn.
Phụ nữ bao giờ cũng trả nửa giá tiền để mua cái mình thật sự không cần.

Đàn ông nói nhiều nhất chính là lúc sau khi say.
Phụ nữ nói nhiếu nhất chính là lúc sau khi họ lấy chồng.

Trước khi cưới đàn ông đều đeo bám đến nửa đêm mới chịu về.
Sau khi cưới phụ nữ luôn phải đợi đến nửa đêm mới thấy chồng mình về.

Phụ nữ không nên đánh đập đàn ông bởi vì chắc chắn bạn không thể đánh lại họ.
Đàn ông không nên đánh phụ nữ bởi vì người đánh phụ nữ thì không có tư cách là đàn ông.

Nếu phụ nữ coi đàn ông là bạn luôn luôn là sự khởi đầu của tình yêu.
Nếu đàn ông coi phụ nữ là bạn luôn luôn là bắt đầu quên đi người đó là phụ nữ.

Sau khi đàn ông say rượu sẽ nghĩ đến phụ nữ hơn nữa không chỉ là một người.
Phụ nữ sau khi say rượu sẽ nghĩ đến đàn ông nhưng bao giờ cũng chỉ một người, chính là người đàn ông đã bỏ rơi họ.



Đàn ông nhường cho phụ nữ ra quyết định bởi vì họ biết phụ nữ sẽ không cho họ quyết định.
Phụ nữ nhường cho đàn ông quyết định là bởi vì họ muốn biết đàn ông có thể đoán được ý muốn thật sự của họ hay không.

Phụ nữ tâm sự luôn luôn bàn về người đàn ông mà họ đang yêu.
Đàn ông tâm sự luôn luôn bàn về người phụ nữ mà họ không chiếm được.

Đàn ông thích nhất là phụ nữ nghe lời.
Phụ nữ lại thích người đàn ông nghe lời cô ấy.

(st)

Is It Right?

Người đàn ông thực sự yêu bạn là người đàn ông có thể đôi lúc vô tâm, 
nhưng họ sẽ cố gắng không để bạn bước ra khỏi cuộc đời họ.



Người phụ nữ thực sự yêu bạn là người phụ nữ luôn giận bạn vì những điều
tưởng như vô lý, nhưng họ luôn biết quan tâm và chia sẻ khi bạn cần!



Vậy nên :  Đừng khó chịu vì vô tâm là khoảnh khắc đôi lúc của ng đàn ông.  Và đừng khó chịu vì giận hờn là khoảnh khắc đôi lúc của người phụ nữ... 


Hạnh phúc là sự chia sẻ và cảm thông.




Vui với đời

       Còn gặp nhau thì hãy cứ vui
       Chuyện đời như nước chảy hoa trôi
       Lợi danh như bóng mây chìm nổi
       Chỉ có tình thương để lại đời
                                 
      

       Còn gặp nhau thì hãy cứ say
       Say tình say nghĩa bấy lâu nay
       Say thơ say nhạc say bè bạn
       Quên cả không gian lẫn tháng ngày


                                
Tôn nữ Hỷ Khương

Đã xa cuộc tình

Anh luôn dạy em nhiều thứ về tình yêu, và những câu chuyện anh chăm đọc, và post mỗi ngày thấm đầy ý nghĩa.

Em đến với anh, thực sự không phải từ cảm giác thích anh, hay đang cô đơn và cần một bờ vai để tựa đầu. Thực sự không là như thế. Cái lý do, có thể nói ra, chả ai tin được, và chắc anh cũng như thế. Em thích anh, vì những câu chuyện, em nghe kể về anh và gia đình. Có thể vì gia đình em, chưa bao giờ có những phút giây yên bình, nên em cảm nhận từ anh, nỗi buồn gì đó. Em không chắc suy nghĩ này đúng, nhưng nó đã dẫn dắt tới một tình yêu...

Mình quen nhau, và yêu nhau, chắc thời gian không đếm được bằng đầu ngón tay. Nó quá ngắn ngủi, và anh quá vội vàng. Anh muốn có em, có cả cảm xúc tâm hồn, và cả sự hy sinh của em cho anh nữa. Nhưng ở đời, muốn được nhận, thì phải cho đi...anh chưa bao giờ làm cho em được như những gì anh đã đòi hỏi.

Anh chưa có niềm tin vững chắc vào tình cảm, và dường như chưa thực sự hiểu cái gì là tình yêu. Anh dễ dàng bị tác động, bởi những ý kiến của người ngoài. Anh so đo em với những người con gái khác, nhưng lại quên mất, điều gì làm anh yêu em, đó phải chăng là tính cách, cá tính riêng của mỗi người? Nếu đứa con gái nào cũng giống như thế, thì thế giới này phải chăng chỉ là một rập khuôn? :)

Em cũng hiểu được những cảm giác, và những gì anh đã và đang phải trải qua. Lo toan cho cuộc sống, bon chen với đời, thực sự không dễ...thậm chí, nó còn áp lực lắm, đúng không? Nhưng đúng, anh và em không thể hiểu nhau, và thực sự với thời gian yêu nhau như thế, cũng không có gì là lạ. Thích khác yêu, yêu chưa chắc đã hiểu, và không hiểu nhau, tình yêu không thể đi đến một hồi kết đẹp.

Trong mắt em, anh chưa bao giờ xấu. Em đã luôn tin như thế, dù nhiều lúc, em mệt mỏi với thái độ, và cách cư xử của anh. Em không hoàn hảo, và ai cũng sẽ như vậy, như là chính bản thân anh. Thời gian, sẽ là liều thuốc tốt, đủ để chúng ta hiểu nhau, và gắn kết, nhưng anh không thể đủ kiên nhẫn để chờ, và hiểu, hay là, anh chưa bao giờ thực sự đủ can đảm và tự tin, để yêu em?

Thế thì, chúng ta phải rời xa nhau, và dành cho nhau con đường đi tiếp phía trước, có đúng không...

Em hay có thói quen, níu giữ hết sức, nỗ lực hết sức, để giữ gìn những gì quý giá. Nhưng rồi cuối cùng em nhận ra, tình cảm với anh, chỉ giống như trò đùa, mà không chắc, anh đã từng vui bao nhiêu lần với thứ trò chơi như thế. Em lại không thích thế, và không cho phép bản thân mình là trò đùa của ai (cũng giống như anh luôn muốn người khác phải thế với mình). Và em cũng không biết, liệu anh có thấy mình đang vui? :)

Điều gì cũng có một giới hạn, và nhẫn nại cũng thế. Anh không phải là điều quý giá, để em sẽ hy sinh, mang lại hạnh phúc của anh.

Duyên không phận, như thuyền không bến đỗ.
Chúng ta, rồi sẽ chẳng đi về đâu. Không phải vì vật chất, không phải vì tình cảm, mà vì những suy nghĩ quá khác biệt, không thể dung hòa.

Em để anh ra đi...và em thấy lòng mình...vui hơn.

Dẫu cuộc sống có trăm vất vả, thì anh hãy vững tin, anh sẽ thành công, và sẽ có người cùng anh đi đến suốt cuộc đời, chắc chắn...đó không phải là em.

Và em, sẽ vững bước trên đường đời, dù là không có anh bên cạnh.

Hãy để gió cuốn hết đi những yêu thương đã là dĩ vãng.
Và những mệt nhọc ngày hôm qua, hãy tan biến vào hư vô ngày mai.

Tự tin lên nhé...trên con đường của anh giờ đây, sẽ không còn có tên em :)
Tạm biệt anh...

SG 12/04/2013G

Mình được gì và mất gì hôm nay

Được mất là chuyện bình thường của thế gian. Ai mà chả có ít nhất một lần gặp may mắn trong đời, và ai chẳng ít nhất đã một lần từng khóc. Có những lúc, tôi đã thầm tự trách, cuộc đời sao bất công. Nhưng đến khi trưởng thành, và nhìn nhận chín chắn, tôi lại thấy rằng, được mất là có nhân quả đấy chứ :)



Chúng tôi mất một gia tài, tôi nhận lại được bài học, về niềm tin, và những kinh nghiệm vô giá trong kinh doanh.

Chúng tôi mất những người anh, người chị, tôi nhận ra rằng, có những tổn thương, lại là từ những người ta yêu nhất, kính trọng nhất. Tôi đã buồn, đã khóc, và rồi lại nhận ra, có khi mình chưa cho người ta, nhiều như những gì mình kỳ vọng nhận được từ họ chăng?

Tôi mất một người tôi yêu, nhưng tôi nhận lại được bài học đắt giá, luôn dành cho mình một lối thoát, để trong cơn khốn khó nhất, tôi sẽ cứu được chính tôi.

Tôi mất một người tôi thương, nhưng tôi nhận lại được rằng, cần phải biết cho đi, với những gì thực sự xứng đáng.

Tôi mất một số tiền, nhưng bù lại, tôi có được nụ cười của mẹ, giấc ngủ ngon của các em thơ.

Tôi mất những người bạn, nhưng tôi lại có một số ít bạn, tôi thực sự có thể nhờ vả, có thể tâm tình, và tôi cũng đang cho đi như thế.

Tôi mất những người anh, người chị, người mà tôi tin, nhưng tôi nhận lại được rằng, niềm tin cần phải được đặt đúng chỗ và thận trọng...

Tôi mất một công việc, nhưng tôi lại nhận được một công việc và những người anh, người chị tốt!

Như thế là quá đủ, và tôi nghĩ, mình cần phải tích cực cho đi hơn nữa, mà không cần đòi hỏi phải nhận lại từ cuộc sống điều gì :)

SG 13/04/2013. Anna Ho

Tâm bất biến, giữa dòng đời vạn biến

Chữ Tâm độc tự thế mà hay

Thành bại nên hư bởi chữ này
Tuổi trẻ gắng rèn già cố giữ
Cuộc đời gói gọn cả vào đây.



Sống không giận không hờn không oán trách

Sống mỉm cười với thử thách chông gai
Sống vươn lên cho kịp ánh ban mai
Sống chan hòa với những người chung sống
Sống là động mà không xao động
Sống là thương mà chẳng vấn vương
Sống hiên ngang danh lợi ta coi thường
Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến.

(st(

Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về

Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên "người bạn của sinh viên" vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với học sinh.

Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần bên, có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc của mình.

Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: "Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta ra sao khi không tìm thấy đôi giày."
Vị giáo sư ngăn lại: "Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra để trêu chọc mua vui cho bản thân. Nhưng em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãy đặt một đồng tiền vào mỗi chiếc giày của ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra sao."
Người sinh viên làm như lời vị giáo sư chỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào sau bụi cây gần đó.

Chẳng mấy chốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi đặt giày và áo khoác của mình. Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày thì cảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm thấy một đồng tiền. Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại. Sự ngạc nhiên của ông dường như được nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày. Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quì xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông bày tỏ sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một món quà đúng lúc, cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn, người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn.

Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giáo sư lên tiếng: "Bây giờ em có cảm thấy vui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?" Người thanh niên trả lời: "Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu: 


"Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về".

Tin em anh nhé

Biết không anh...

Con đường ta đi, còn dài và thênh thang
Liệu rằng một mai, anh sẽ bỏ em lạc lối bước
Em đã nghĩ, đã sợ và không dám thử
Cảm giác mất anh, liệu rằng cuộc sống có còn vào guồng quay.

Xin ngày mai, hãy ngủ say
Xin đêm tối, hãy mãi còn thức giấc
Em sợ rằng, ngày mai mặt trời ló mặt
Một ngày không anh, đất trời sẽ đảo điên.

Biết không anh...

Nắm chặt tay em, đừng buông lơi
Đừng xao nhãng, và xin anh hãy đừng đắn đo mãi
Ánh mắt nhìn em, tim xin hãy cảm nhận
Em là của anh, và anh là của em

Dù gì đã qua, dù gì sẽ tới
Dù cho giông bão, dù là phong ba
Đừng quên năm tháng ta có nhau
Đừng quên niềm tin ta đã có
Đừng quên có em yêu anh, và anh yêu em....

Biết không anh....

Thao Nguyen


Đàn bà thông minh

Đã qua rồi cái thời phụ nữ ngoan ngoãn và khờ khạo được cánh đàn ông tôn vinh là "nữ hoàng hậu phương". Giờ đây họ kháo nhau, phụ nữ thông minh mới là hậu phương vững chắc, bởi thời buổi này không thể chỉ dựa vào mỗi vào cái đầu của đàn ông mà rất cần thêm bộ não của đàn bà hỗ trợ từ nhà đến công ty. Đặc biệt, phụ nữ thông minh mới có khả năng ban phát cuộc sống thú vị.
Nhưng có thực sự là sống với phụ nữ thông minh sẽ thú vị?
Cái hay của nàng thông minh là nàng luôn bảo "Chỉ cần tình yêu thôi", nhưng không đàn ông nào ở bên cạnh nàng chỉ trao tặng tình yêu, tất cả đều ép mình vươn lên để trở thành người đàn ông đẳng cấp nhất, đủ khả năng dành cho nàng những thứ xa xỉ nhất.
Có thời, trên bàn nhậu, cánh đàn ông kháo nhau rằng, đàn bà tuyệt vời nhất là loại "3N". Nghĩa là "ngoan một chút, ngu một chút, ngon một chút"! Đừng đẹp quá, đừng khó chiều quá, đặc biệt đừng thông minh quá.
Nhưng thời đó đã qua rồi. Cánh đàn ông đi Tây đi Ta ngày càng nhiều, phát hiện ra loại "gái ngoan" ấy chỉ phù hợp với các anh trai an phận, ngày hai bữa cắp cặp công sở, chẳng nhiều lo lắng nhưng cũng chẳng thể vang danh với núi sông. Còn những chàng tự hào mình là đàn ông hiện đại, thành đạt, "đầu đội trời, chân đạp đất" có trăm công ngàn việc phải âu lo. Việc cắp theo một cô tuy ngoan, ngon, và được khuyến mại thêm chữ "ngu" thật mệt mỏi, bởi họ đâu chỉ cần đàn bà làm người tình, họ còn cần người biết làm tri kỷ, làm đối tác, làm giàu cho họ trên cả thương trường lẫn tình trường.
Và thời kỳ đàn bà thông minh lên ngôi. Slogan "Thông minh = Quyến rũ" trở nên phổ biến, những phụ nữ "độc lập – tự tin – thông minh" bỗng hóa thành hàng "hot". Trên các phương tiện truyền thông, đa số đàn ông (đặc biệt là đàn ông thành đạt, nổi tiếng) đều thi nhau phát biểu "tôi dễ bị chinh phục bởi phụ nữ thông minh", hoặc "phụ nữ thông minh mới có khả năng đối thoại với tôi".
Có vẻ đàn ông nhận ra, thợ săn thiện chiến không phải loại thợ săn những con mồi ngoan ngoãn, ngu ngốc, dễ dàng chui vào bẫy. Đàn bà thông minh như con thú hoang, tinh ranh, vờ chui vào bẫy rồi lại chui ra, kéo dài cuộc chinh phục, đẩy cuộc đi săn của đàn ông thành thú vui vừa thách thức, vừa ngọt ngào.
Sống với đàn bà thông minh, đàn ông mới thấy mình thật giá trị, bởi chỉ có đàn ông bản lĩnh mới chinh phục được những con mồi lão luyện như thế. Những con mồi giỏi tạo ra nhiều cảm hứng chăn gối, giỏi làm nhẹ áp lực tài chính, giỏi quán xuyến việc gia đình, đặc biệt con mồi ít đòi hỏi đàn ông phải chăm sóc, chiều chuộng như đứa trẻ lên 03. Thợ săn, vì thế, thấy nhẹ nhõm.
Nhưng sống với đàn bà thông minh có thực sự thú vị và dễ chịu như đàn ông tưởng? Hay nàng là con dao hai lưỡi, rất dễ làm đứt tay kẻ thợ săn?
Sống với đàn bà thông minh có thích không? Thích quá đi chứ. Nàng có thể kéo dài cuộc trò chuyện đến vài giờ mà đàn ông vẫn muốn nghe. Nàng đi nhiều, hiểu lắm, đọc nhiều sách, trải nghiệm vô kể, nên câu chuyện của nàng không dừng lại ở căn nhà, cái bếp. Đàn ông có thể tìm được người "chém gió" từ các chính sách của Obama, đến chiến sự biển Đông, từ chuyện đá bóng đến chơi tenis, từ ngôi sao Holywood đến The Voice Việt Nam. Bên cạnh nàng, đàn ông được chia sẻ, được mở mang kiến thức mỗi ngày, thấy như nói chuyện với thằng bạn thân trong hình hài của một phụ nữ thanh lịch.
Nhưng khổ cho chàng, bởi để sống với nàng dài lâu thì câu chuyện cứ phải thú vị mãi. Mà vốn tích lũy trong từ điển kiến thức của chàng thì có giới hạn, nhiều khi mới nói với nhau vài ba lần, chàng đã ngậm tăm chẳng còn biết phản biện thế nào trước hàng loạt câu hỏi và những thông tin cứ liên tục "update" của nàng. Anh bạn tôi lấy phải một nàng thông minh đã tâm sự rằng: "Nàng giống Facebook, update thông tin mới liên tục. Nhưng khổ nỗi, nếu Facebook người ta chỉ cần comment hay like cái gì mình biết, thì với Facebook sống này, bạn phải like và comment tất tật. Ấy là chưa kể đến việc các comment của tớ còn phải trí tuệ, hóm hỉnh, nếu không muốn nàng cười khẩy sau lưng".
Đàn bà thông minh thú vị bởi nàng chẳng bao giờ đặt áp lực tài chính lên đàn ông. Nàng kiếm được tiền, tự mua được tài sản, tự sắm sửa những thứ yêu thích cho bản thân. Nàng cũng chẳng bao giờ đòi hỏi chàng phải là đại gia, phải mua cho nàng L.V hay Gucci, chẳng đòi nhà cũng chẳng nhắc việc mua xe, không mảy may vặn vẹo chuyện lương bổng hay lục lụi túi áo chỉ để "vét" vài đồng bạc lẻ chưa "cống nộp".
Sống như thế, đàn ông đáng ra phải rất thoải mái. Cớ sao họ lại than phiền cảm thấy áp lực? Đơn giản vì đàn ông tự cảm thấy nhỏ bé trước nàng, trước hàng loạt những đàn ông khác vây quanh cuộc sống của nàng. Cái hay của nàng thông minh là nàng luôn bảo "Chỉ cần tình yêu thôi", nhưng không đàn ông nào ở bên cạnh nàng chỉ trao tặng tình yêu, tất cả đều ép mình vươn lên để trở thành người đàn ông đẳng cấp nhất, đủ khả năng dành cho nàng những thứ xa xỉ nhất. Vậy thì sự mệt mỏi này, áp lực này là lỗi của đàn ông, nàng vô can!
Đàn bà thông minh hấp dẫn bởi nàng không van xin tình yêu. Nàng không quỵ lụy hay chèo kéo khi cuộc tình chấm dứt. Nàng cũng không dùng nước mắt, không đem pháp lý hay trách nhiệm ra làm cái thòng lòng giữ đàn ông ở lại. Như thế thì nhẹ nhõm cho đàn ông quá còn gì? Nhưng bước ra khỏi cánh cửa của nàng thông minh, đàn ông lại thường tức tối tìm cách quay trở lại.
Bởi chàng không chịu nổi thực tế phũ phàng, rằng con mồi "ngon lành" kia nhanh chóng hẹn hò với hàng tá thợ săn khác mà không mảy may đau khổ! Nàng thông minh nên nàng biết cách không làm mình mất giá khi chia tay, thậm chí "giá" của nàng còn cao hơn trước. Thế nên đàn ông rời bỏ nàng thường có cảm giác đau đớn, như thể trót bán vàng lúc giá 22 mà giờ đây nó đã lên thẳng 47.
Nàng thông minh biết rõ, thói đời, người ta thường không nhớ những gì mình đã có, mà lại đau vì những khoản lãi chưa hình thành bị mất đi, nên nàng có cách hành hạ đàn ông rất riêng,chứ không dại dột như đám gái "3N",vội vã khóc than hay rủa xả đàn ông từ Facebook đến blog, chỉ xấu chàng hổ thiếp.
Sống với nàng thông minh tuyệt vời không? Tôi vẫn tin đàn bà thông minh tuyệt vời lắm. Chỉ là món quà này không dành cho những anh chàng yếu tim hay nhút nhát. Bởi đàn bà thông minh vốn là chiếc cúp vàng im lặng đầy thử thách, mà đương nhiên rồi, cúp vàng thì chỉ ngoan ngoãn nằm trong tay của các nhà vô địch!

Tự tình tôi tháng tư

Những ngày cuối tháng tư, trời nắng như đổ lửa, con người ta đến phát sốt với thời tiết. Đi đâu cũng thấy kêu, hỏi đâu cũng thấy bực bội. Điều hạnh phúc nhất có lẽ là kiếm các chốn nào điều hòa mát lạnh phả vào người để đánh một giấc cho yên lành. Mặc dù thế, nhưng kiếm chỗ như thế âu cũng chẳng dễ, thôi đành kiếm bóng râm nào mà ngả lưng, hy vọng trời thương xót cho xin vài quan tiền gió.

Lân la mãi cũng kiếm được mấy tán cây ra hồn lại sẵn ghế đá đặt bên, điều hạnh phúc lúc này là tựa lưng xuống, tận hưởng sự mát mẻ một các tự nhiên nhất. À không, như thế thì tầm thường quá, ngồi trong bóng râm nhìn ra ngoài ánh nắng mà cười hềnh hệch : Chúng mày chắc chắn chẳng bao giờ động được vào người ta” Cứ thế tủm tỉm cười rồi thiếp đi lúc nào chẳng biết.

Ào cái đã gần hết chiều, trời cũng nguội dần, tự dưng lại muốn đi tắm nắng một chút, ồ hóa ra ngồi trong bóng râm mà cười đểu cũng chẳng sướng bằng đi dưới trời nắng mà khinh bỉ nó “chạm vào tao rồi cũng chẳng làm gì được tao”. Cũng chẳng thú vị được lâu, bỗng dưng cảm thấy muốn được một cơn mưa rào, bất chợt một chút thì đời cũng vui, mà không, mưa rào thì thường quá, mưa rào nhanh lắm, thôi cứ mong giông gió nổi lên rồi mưa tí tách cũng được.

Hết ngày, mưa về thật, lúc này lại sợ mưa mãi, mưa lâu quá mà hết mất tháng tư.Mưa đến hết đêm, sáng hôm sau thức dậy ngỡ ngàng không thấy nắng, có chút nuối tiếc ở đâu đây. Bất giác đâu đó lại mong nắng, nhưng mà nắng cứ nhè nhẹ thôi cho tâm hồn tươi trẻ.

Nắng tháng tư, nắng đầu mùa, nhưng ít gắt.
Nắng tháng tư đẹp nhưng vội vàng, chưa kịp chạm vào mắt đã vội bay.

http://www.youtube.com/watch?v=rYEDA3JcQqw


Rolling in the deep
Singer: Adele

Cho và nhận trong tình yêu

Có bao nhiêu người có thể khẳng định tình yêu của mình là bất di bất dịch trong thời đại yêu nhanh cưới vội như hiện nay? Khi chính bản thân mình đôi khi cũng không thể hiểu rõ, thật sự mình đang thích hay yêu người ấy?
Mỗi cuộc tình khi khởi đầu chẳng phải đều đến từ những cảm xúc bất chợt, những rung động nhất thời khiến ta khao khát được gặp người ấy mỗi ngày, mong muốn chiếm hữu người ấy là của riêng mình, muốn khoe cho cả thế giới và bạn bè biết rằng mình đang yêu. Có ai mà không muốn như thế?
Tôi có biết một cặp đôi, ngay trong ngày sinh nhật, người yêu anh chàng còn âu yếm nhắn những lời ngọt ngào"Em yêu anh mãi mãi.." nhưng rồi chỉ chưa đến 1 tuần sau đó, cả hai đã nhanh chóng rã đám với lý do "tình yêu của anh khiến em hụt hẫng", "anh không yêu em nhiều như em nghĩ"...
Cảm xúc đam mê nồng nàn ấy có thể kéo dài bao lâu, điều đó lại hoàn toàn tùy thuộc vào thái độ cùng những trải nghiệm của mối quan hệ sau đó. Trải qua giai đoạn say mê ban đầu, khi cả hai có thể tỉnh táo nhìn nhận lại mối quan hệ của bản thân và cảm nhận tình cảm của mình.
Đôi khi, tình yêu là những điều không hề theo bất cứ định luật nào, không thể lý giải hay phân tích đúng sai, nó vẫn hiển hiện ở mọi ngóc ngách trong cuộc sống, mỗi ngày lại đem đến những kì tích.
Chỉ cần có niềm tin, tình yêu sẽ chỉ lối cho bạn.

Hãy bao dung nếu bố mẹ già đi...


Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu giùm cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vun vãi… Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc… Xin con hãy bao dung!
Con hãy nhớ những ngày giờ mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé.
Nếu như bố mẹ cứ lập đi lập lại hàng trăm lần mãi một chuyện, thì đừng bao giờ cắt đứt lời bố mẹ… mà hãy lắng nghe!
Hãy-bao-dung-nếu-bố-mẹ-già-đi

Hãy bao dung nếu bố mẹ già đi
Khi con còn ấu thơ, con hay muốn bố mẹ đọc đi đọc lại mãi một câu truyện hằng đêm cho đến khi con đi vào trong giấc ngủ… và bố mẹ đã làm vì con.
Nếu như bố mẹ không tự tắm rửa được thường xuyên, thì đừng quở trách bố mẹ và đừng nên cho đó là điều xấu hổ.
Con hãy nhớ… lúc con còn nhỏ, bố mẹ đã phải viện cớ bao lần để vỗ về con trước khi tắm.
Khi con thấy sự ít hiểu biết của bố mẹ trong đời sống văn minh hiện đại ngày hôm nay, đừng thất vọng mà hãy để bố mẹ thời gian để tìm hiểu.
Bố mẹ đã dạy dỗ con bao điều… từ cái ăn, cái mặc cho đến bản thân và phải biết đương đầu với bao thử thách trong cuộc sống.
Nếu như bố mẹ có đãng trí hay không nhớ hết những gì con nói… hãy để bố mẹ đôi chút thời gian để suy ngẫm lại và nhỡ như bố mẹ không tài nào nhớ nổi, đừng vì thế mà con bực mình mà tức giận… vì điều quan trọng nhất đối với bố mẹ là được nhìn con, đưọc gần bên con và được nghe con nói, thế thôi!
Nếu như bố mẹ không muốn ăn, đừng ép bố mẹ!… vì bố mẹ biết khi nào bố mẹ đói hay không.
Khi đôi chân của bố mẹ không còn đứng vững như xưa nữa… hãy giúp bố mẹ, nắm lấy tay bố mẹ như thể ngày nào bố mẹ đã tập tềnh con trẻ những bước đi đầu đời.
Và một ngày như một ngày sẽ đến, bố mẹ sẽ nói với con rằng… bố mẹ không muốn sống, bố mẹ muốn từ biệt ra đi.
Con đừng oán giận và buồn khổ… vì con sẽ hiểu và thông cảm cho bố mẹ khi thời gian sẽ tới với con.
Hãy cố hiểu và chấp nhận, đến khi về già, sống mà không còn hữu ích cho xã hội mà chỉ là gánh nặng cho gia đình!… và sống chỉ là vỏn vẹn hai chữ “sinh tồn”.
Một ngày con lớn khôn, con sẽ hiểu rằng, với bao sai lầm ai chẳng vướng phải, bố mẹ vẫn bỏ công xây dựng cho con một con đường đi đầy an lành.
Con đừng nên cảm thấy xót xa buồn đau, đừng cho rằng con bất lực trước sự già nua của bố mẹ.
Con chỉ cần hiện diện bên bố mẹ để chia sẻ những gì bố mẹ đang sống và cảm thông cho bố mẹ, như bố mẹ đã làm cho con tự khi lúc con chào đời.
Hãy giúp bố mẹ trong từng bước đi vào chiều…
Hãy giúp bố mẹ trong phút sống còn lại trong yêu thương và nhẫn nại…
Cách duy nhất còn lại mà bố mẹ muốn cảm ơn con là nụ cười và cả tình thương để lại trong con.
Thương con thật nhiều…
Bố mẹ…

Mùa đông Sài Gòn – Khoảng lặng thời gian của quên và nhớ

Thường thì người ta vẫn hay nói Sài Gòn chỉ có 2 mùa, là mưa và nắng. Chỉ có Hà Nội thì phân biệt ra bốn mùa dễ dàng hơn. Trong những bài thơ, bài ca, những gợi nhớ trong ký ức của các tác giả chỉ có Hà Nội với những mùa thu mùa đông. Khoảnh khắc giao mùa, khoảng thời gian gắn liền với những rung cảm của nghệ sĩ, gần như không có chỗ cho Sài Gòn. Vậy ở Sài Gòn có hay không mùa đông?
corner of the street Mùa đông Sài Gòn   Khoảng lặng thời gian của quên và nhớ
Tôi thì nói có. Khoảng gần cuối tháng 11, trời bắt đầu trở lạnh vào khoảng sáng sớm và khi tối gần khuya. Bắt đầu cảm nhận thấy rõ cái lạnh se se khi bước ra ngoài và lạnh thúc khi chạy xe trên đường. Bắt đầu nhận cần đến cái áo khoác, dù mỏng thôi, lúc nào cũng thủ theo bên người phòng khi trở về vào buổi tối. Ai đó chịu lạnh giỏi hơn nữa thì cũng phải để ý khi dọc hai bên lề đường người ta bắt đầu bày bán những bộ đồ thuộc về mùa đông, những áo khoác có nón trùm cổ dính liền. Đồ mỏng, mát bắt đầu thời điểm sale, giảm giá. Đường phố bắt đầu sáng lên rực rỡ bởi hàng quán, cửa tiệm, tòa nhà cao ốc bắt đầu lấp lánh ánh đèn trang trí Noel, ánh sáng trắng của nào là ông già Noel, nào là người tuyết hay những khối tuyết giả được làm từ mốp. Rồi là những bộ đồ Noel bán cho trẻ con đỏ rực lên mà vẫn không gây cảm giác nóng lên, và thấy rõ là Sài Gòn bắt đầu trở lạnh. Rồi đường phố cũng trở nên dịu mát hơn, dù vẫn chen chúc chật chội đó dòng người bất tận của những giờ cao điểm, dù kẹt xe vẫn là chuyện rất thường ngày. Nhưng cái dịu trong lành lạnh của khí trời khiến những cái đầu nhẹ lại, dẫu vẫn xung quanh là tiếng ồn của pô, tiếng kèn với khói không hề giảm bớt.
Dù mùa đông Sài Gòn kéo dài không lâu, chỉ chừng sang tháng Hai là không khí se lạnh bắt đầu tan bớt, nhưng người Sài Gòn vẫn tranh thủ diện những bộ đồ mà chỉ có khoảng thời gian này họ mới được khoác lên người. Bởi mùa đông là mùa mặc đẹp,mùa của lễ hội, của Tết, của những náo nức rạo rực của con nít, của người trẻ, và của những kẻ đang yêu. Và cũng là mùa gợi nên nhiều cảm giác chạnh lòng bởi sự thiếu vắng tình cảm, những người nghèo tíu tít mưu sinh, những kẻ cô đơn vẫn chưa thoát khỏi những điều hoài niệm. Là khoảng lặng khiến người ta chậm lại để mong để ước,để còn nhớ ra mình vẫn tràn đầy những khao khát trong đời. Là thời khắc khiến con người ta cần hơn bao giờ hết một hơi ấm, một vòng tay mà vẫn chưa đến nỗi bị cái lạnh quấn riết làm cho tê liệt hay ngã quỵ buông xuôi.
Tôi vẫn thường hay nhớ về mùa đông đầu tiên tôi đặt chân đến Sài Gòn. Mê mải với ánh sáng Sài Gòn trong đêm Noel, 3 đứa bạn cùng quê lần đầu tiên lang thang cùng nhau suốt đêm ngoài đường (Vì bởi, ký túc xá, nhà trọ đều đóng cửa lúc 10 giờ rưỡi tối). Khi ấy còn sinh viên, nghèo lắm, chia nhau một ổ bánh mì, bịch nước mía khoảng gần nửa đêm, rồi ngồi co ro trên ghế đá ở Hồ Con Rùa. Lần đầu tiên chịu cái lạnh thấu của mùa đông Sài Gòn với cảm giác mệt và đói, chỉ mong trời mau sáng để được trở về nhà và nằm trùm mền ngủ. Lúc đó, với tôi, mùa đông Sài Gòn thật lạnh, lạnh từ không khí thực, cho đến lạnh vì cảm giác bơ vơ giữa những rộn rã lễ hội với hình ảnh đứa nhỏ 5 tuổi đang nằm dài ra vỉa hè, ôm một đứa trẻ nhỏ hơn nữa, nằm úp mặt xuống với cái nón lá đang ngửa ra. Đó không phải là phần ký ức dễ chịu, bởi cảm giác chạnh lòng bất lực vì không thể giúp đỡ khi chính mình nhiều khi vẫn còn phải đói.
Nhưng rồi càng dần về sau, thời gian sống ở Sài Gòn dài ra gần với thời gian sinh ra và lớn lên ở quê, tình yêu dành cho Sài Gòn lớn dần lên, bởi những quan sát, nhìn ngắm được ghi nhận nhiều hơn thuở mới ban đầu. Đã nhiều khi giận những nhạc sĩ gốc Hà Nội thường dành nhiều hoài niệm viết về thủ đô mà quên mất nơi mình đang sống. Đã bắt đầu nói ghét những người luôn phủ lên Sài Gòn một lớp vỏ ồn ào hời hợt khi so sánh với làng quê yên tĩnh nên thơ của họ, mà quên mất rằng họ cũng đâu muốn rời xa Sài Gòn. Rồi đi nhiều nơi, tôi lại cảm nhận được trong mùa đông se lạnh nhẹ nhàng của Sài Gòn cảm giác ấm áp. Vì cái lạnh Sài Gòn không quá khắc nghiệt bởi người nghèo lang thang vẫn có thể ngủ qua đêm bên ngoài trời, thời gian mà ở Hà Nội người ta phải run cầm cập và có thể chết vùi vì lạnh ở xứ khác. Có một mùa đông dưới cái lạnh -13 độ ở Berlin, gót chân nứt và tứa máu, tôi thèm như điên cái cảm giác được xoa dịu bởi mùa đông Sài Gòn. Cảm giác bơ vơ ở xứ người trong cái lạnh quá mức thật là một trải nghiệm buồn bã, có thể khiến một kẻ tuổi đã gần nửa đời người như tôi phải khóc nấc lên như một đứa nhỏ bởi phải kéo lê va li nặng trĩu giữa đường, bị buộc chờ xe đến tối không thể thay đổi được địa điểm hẹn, giờ rước. Thái độ cứng nhắc đổ khuôn của con người bản xứ trộn lẫn sự nghiệt ngã của cái lạnh đã khiến tôi hiểu ra mình cần sống ở Sài Gòn hơn bao giờ hết. Dù có thể Sài Gòn ngày càng đầy hơn những khoảng cách cô đơn giữa con người, nhưng mọi thứ đều có thể linh động biến đổi, đa dạng như chính bản chất đời sống ở Sài Gòn. Cũng như mùa đông Sài Gòn sao nhẹ nhàng dịu dàng quá đỗi, chỉ khiến tâm hồn người ta mềm lại.
Một đứa em nhỏ cách hơn một thế hệ cũng đã đồng cảm khi nghe tôi hỏi về cảm giác ở Sài Gòn khoảng thời gian này. “Cái lạnh ở Sài Gòn không quá khắc nghiệt để người ta chỉ muốn ở nhà, mà chính cái khí hiếm hoi trong suốt một năm khiến mọi người háo hức ra đường hơn để hòa vào cái lạnh. Sài Gòn thường nóng quanh năm nên chỉ cần cái lạnh tràn về là cảm nhận rõ rệt rằng thời tiết đang chuyển mình thay đổi. Những buổi sáng gần đây ra đường thấy rất dễ chịu. Đường phố Sài Gòn vào mùa này thường đông hơn, mọi người đổ ra đường nhiều hơn để tận hưởng cho trọn vẹn cái không khí hiếm hoi này. Mà cho dù có lạnh thì đường phố được trang hoàng bằng những ánh đèn màu khiến người ta cảm thấy lung linh, vui tươi và ấm áp hơn”.
Bất kỳ ai yêu quý thành phố này, đều không thể không nhận ra cảm giác xôn xao trong khoảnh khắc giao thời lặng lẽ của mùa đông Sài Gòn.

Nhung tinh cach noi bat cua co nang Song Tu

Những tính cách NỔI BẬT của cô gái SONG TỬ

♥ Thông minh

Không có gì phải nghi ngờ về điều đó, là một cặp song sinh nên với hai cái đầu, sự thông minh, nhạy bén luôn có sẵn trong họ. Họ thiên về lí trí, phân tích cuộc sống và chia nhỏ từng sự việc rồi đưa ra ý kiến để giải quyết. Bởi vậy họ rất giỏi trong việc đưa ra quyết định.

♥ Vui vẻ

Với họ không có phút giây nào tẻ nhạt vì họ luôn tràn đầy năng lượng cho cuộc sống. Những cô gái Song Tử luôn sống với sự sôi nổi và lòng nhiệt tình. Ở bất kì bữa tiệc nào, họ luôn tạo ra tinh thần cho bữa tiệc, thường xuyên là người đầu tiên khuấy động không khí và cũng là những người cuối cùng ra về. Chính tích cách vô tư lự “đến đâu tính đến đó” của họ khiến bạn quên mất rằng thời gian đang trôi đi khi ở bên họ.

♥ Sáng tạo

Sáng tạo là một trong những điểm nổi bật nhất của phụ nữ Song Tử. Nó thể hiện qua trang phục, cách buộc tóc và cách mà họ theo đổi chàng trai họ thích hay là những kế hoạch đặc biệt dành cho ai đó. Họ luôn dự tính những điều mới mẻ , những điều thậm chí chúng ta còn không nghĩ đến. Trong đầu họ luôn dư thừa những ý tưởng đang chờ được thực hiện.

♥ Hào phóng

Họ sinh ra với trái tim ấm áp và biết chia sẻ. Không như một số cô nàng ích kỉ, những cô gái Song Tử tin rằng “quan tâm là chia sẻ” và họ rất khéo trong việc chia sẻ với mọi người. Vì vậy mà bạn sẽ thấy rất nhiều trong số họ tham gia vào những công việc nhân đạo và luôn khắc sâu thái độ đó đối sử với bạn bè. Khi bạn thực sự cần điều gì đó, bạn hẳn đã biết nên đến tìm ai.

♥ Rất quyến rũ

Nếu bạn muốn biết làm sao khiến một chàng trai nào đó sa vào lưới tình của bạn, hãy đến tìm Song Tử. Họ biết chính xác cách làm cho bất kì chàng trai nào "đổ rầm" trước mặt bạn. Song Tử cũng biết cách gây ấn tượng với một chàng trai và chắc chắn rằng anh ta sẽ không bao giờ quên được khuôn mặt họ. Không thể phủ nhận rằng họ được ưa thích và có hàng tá các anh chàng xếp hàng dài để dược hẹn hò với họ.

♥ Tự lập

Những người phụ nữ Song Tử không cần ai đó lúc nào cũng quan tâm đến họ, vì như vậy Song Tử sẽ cảm thấy gò bó. Họ hoàn toàn có thể tự chăm sóc bản thân. Sự tự do là một phần quan trọng cuộc sống mà họ đang hướng tới và với họ việc có gia đình không phải là mục đích cả đời. Nếu chàng trai nào đó cố gắng rang buộc hay chỉ là quan tâm thái quá cũng khiến Song Tử khó chịu thậm chí có thể đặt dấu chấm hết cho mối quan hệ đó. Với họ việc tự mình giải quyết mọi việc như một sở thích.

♥ Thẳng thắn

Hầu hết Song Tử không nghĩ quá nhiều trước khi hành động. Bạn có thể cho rằng điều đó là ngốc nghếch nhưng chính những người tỏ ra khôn ngoan lại ghen tị với Song Tử khị họ vừa tiết kiệm thời gian mà vẫn giải quyết được mọi việc trước. Họ thông minh và nhạy bén nên có khả năng đưa ra những quyết định nhanh chóng mà vẫn chính xác.

♥ Dễ thích ứng

Họ thực sự không cần vật lộn để thích ứng với môi trường xung quanh. Ban đầu khi đến một môi trường mới sẽ không tránh khỏi mọt vài sự lo lắng nhưng ngay sau đó họ phá tan sự lạ lẫm và làm quên với mọi thứ. Hầu hết họ coi mọi nơi như nhà và thân thiện với mọi người như những người bạn. Và họ cũng nhận được sự yêu mến của mọi người xung quanh.

♥ Sinh ra để chiến thắng

Họ có xu hướng chấp nhận cạnh tranh, đương đầu với mọi thử thách khi nó đến. Họ khao khát chiến thắng, chinh phục những thử thách. Vì vậy mà họ thực sự làm việc chăm chỉ, cố gắng hết sức cộng thêm trí thông minh để đạt được điều đó. Dù chuyện gì xảy ra họ cũng không dễ gì bỏ cuộc. 


https://www.facebook.com/photo.php?fbid=531572386894177&set=pb.131320850252668.-2207520000.1365832571&type=3&theater

Tình yêu cần đặt đúng chỗ

Đời người tốt nhất chỉ nên yêu một lần.

Quen nhiều người sẽ dễ dàng so sánh.
Yêu nhiều lần sẽ mất dần cảm giác.
Chia tay nhiều lần sẽ thành thói quen.

Đến cuối cùng, bản thân cũng chẳng thể tin vào tình yêu. Có khi trong chuyện tình cảm, càng đơn thuần bao nhiêu, càng hạnh phúc bấy nhiêu...


Minh can mot khoang lang...






Tớ là một Song Tử ^^

Song Tử luôn luôn năng động, tràn đầy sức sống. Họ là những con người đại diện cho trí tuệ và tài năng thiên bẩm. Một Song Tử thường có khá nhiều tài lẻ cùng khả năng thích nghi tuyệt vời khiến cho mọi người xung quanh dễ bị họ cuốn hút.

Những con người thuộc Song Tử dễ dàng gây ấn tượng sâu đậm cho người khác ngay từ lần gặp đầu tiên. Song Tử cũng độc lập và mạnh mẽ, họ thường có khả năng giải quyết công việc của bản thân một cách nhanh chóng, gọn nhẹ. Tuy vậy, bên cạnh những mặt tốt, Song Tử cũng có không ít điểm khiến người khác không hài lòng về họ như tính cách có phần hời hợt, lấp lửng, đôi khi còn tỏ ra có xu hướng bốc đồng, hấp tấp.

Lật tẩy các phần tính “khó bỏ” của Song Tử

Song Tử thường không thực sự sâu sắc. Họ có thể nhanh chóng có hứng thú với điều gì hoặc vật gì đó nhưng thật khó để họ quan tâm đến nó một cách đầy đủ. Sự hứng thú thường nhanh chóng rời bỏ Song Tử khi họ gặp được những thứ thú vị hơn. Cách nhìn nhận của họ về một vấn đề cũng như vậy, thường mang tính phiến diện, hình thức chứ không được sâu sắc cho lắm. Họ cần những người bạn có góc nhìn đa chiều như Ma Kết để tự điều chỉnh được bản thân

Bên cạnh đó, Song Tử cũng thường hay lấp lửng, không có thái độ dứt khoát rõ ràng. Điều này đôi khi đến từ việc họ luôn luôn thay đổi, luôn luôn trong trạng thái động, không có một thứ gì mang tính lâu dài hay bền vững cả. Song Tử không bảo vệ chủ kiến của mình một cách mạnh mẽ mà thường có xu hướng gió chiều nào theo chiều ấy. Về mặt này, các Bọ Cạp với những thái cực rõ ràng sẽ khiến Song Tử buộc phải noi theo.

Xu hướng hấp tấp, bốc đồng cũng là một đặc điểm xấu khác khiến Song Tử mất điểm trong mắt bạn bè. Họ thường nhanh chóng, vội vã đưa ra quyết định, không để ý đến tiểu tiết hay những thứ liên quan. Điều này thường khiến kết quả công việc của họ hay sự cân bằng trong các mối quan hệ không được như mong muốn.

Không tập trung – phần tính cách “đáng lên án” nhất của Song Tử

Điểm yếu nhất của Song Tử là tính suy nghĩ tản mát. Tính cách này của Song Tử khiến họ luôn luôn ở trong trạng thái có nhiều điều phải suy nghĩ nhưng lại không thể nghĩ một cách cẩn thận, chín chắn bởi họ luôn luôn theo đuổi không chỉ một mục tiêu.

Trong học tập và làm việc, Song Tử rất dễ bị phân tán, mất tập trung bởi các tác động ngoại cảnh. Họ hay lâm vào tình trạng tâm hồn treo ngược cành cây, thậm chí ngay lúc làm bài kiểm tra hay khi công việc đòi hỏi họ phải chú tâm nhất. Mọi thứ hay ho đều có thể lọt vào tâm trí của Song Tử, bất cứ lúc nào, dù có đúng thời điểm hay không. Họ thường xuyên vì ham vui mà bỏ qua mục đích chính của mình dẫn đến việc kết quả không được tốt dù Song Tử vốn có tư chất thông minh bẩm sinh.

Sự không quyết đoán còn tác động không nhỏ đến sự nghiệp của Song Tử khi họ không thể đưa ra được các quyết định chính xác. Họ hay bị phân vân, do dự giữa những cơ hội khác nhau để rồi lại bỏ lỡ tất cả. Khả năng phát triển cá nhân của Song Tử tốt, nhưng khi đem vào thực hành thì lại không đạt được kết quả như mong muốn cũng vì lẽ đó. Cũng may mắn cho Song Tử là nhờ sự nhanh nhẹn bẩm sinh nên họ dễ kết bạn trong tập thể, dễ có nhiều người ủng hộ, tuy nhiên, nếu như Song Tử là lãnh đạo thì thường tập thể đó khó có thể đạt được thành tích xuất sắc bởi sự chần chừ trước những tình huống mang tính quyết định.

Tính phân tán ở Song Tử cũng khiến họ gặp không ít rắc rối đối với các mối quan hệ xã hội. Nói một cách chính xác, họ không biết “chọn bạn mà chơi” chỉ vì họ có… quá nhiều bạn. Cách thức sàng lọc của Song Tử, do tính cả nể, cái gì cũng vơ và nên không chuẩn xác, thiếu khách quan.

Song Tử dễ được yêu mến nhưng chính vì sự không tập trung mà các mối quan hệ của họ đôi khi bị đánh giá là hời hợt, hình thức chứ không được sâu sắc, đậm đà. Nếu người yêu của bạn là Song Tử, thì bạn sẽ thường xuyên thấy cảnh là cô gái/ chàng trai này vẫn “đong đưa” với hàng tá các đối tượng khác cho dù họ có dự định ngoại tình thật hay không. Điểm xấu này của Song Tử may mắn thay lại không ảnh hưởng nhiều đến gia đình của họ, kể cả khi họ ở cùng với bố mẹ hay lập gia đình riêng.


https://www.facebook.com/photo.php?fbid=538067649577984&set=pb.131320850252668.-2207520000.1365832571&type=3&theater

Nghèo không đáng trách, cũng chẳng đáng thương

Nghèo không đáng trách, cũng chẳng đáng thương






Một ngày nọ, người cha giàu có dẫn con trai đến một vùng quê để thằng bé thấy những người nghèo ở đây sống như thế nào. Họ tìm đến nông trại của một gia đình nghèo nhất nhì vùng. "Đây là một cách để dạy con biết qúy trọng những người có cuộc sống cơ cực hơn mình" – người cha nghĩ đó là bài học thực tế tốt cho đứa con bé bỏng của mình.


Sau khi ở lại và tìm hiểu đời sống ở đây, họ lại trở về nhà. Trên đường về, người cha nhìn con trai mỉm cười : "Chuyến đi như thế nào hả con ?"

- Thật tuyệt vời bố ạ !

- Con đã thấy người nghèo sống như thế nào rồi đấy !

- Ô, vâng.

- Thế con rút ra được điều gì từ chuyến đi này ?

Đứa bé không ngần ngại :

- Con thấy chúng ta có một con chó, họ có bốn. Nhà mình có một hồ bơi dài đến giữa sân, họ lại có một con sông dài bất tận. Chúng ta phải treo những chiếc đèn lồng vào vườn, họ lại có những ngôi sao lấp lánh vào đêm. Mái hiên nhà mình chỉ đến trước sân thì họ có cả chân trời. Chúng ta có một miếng đất để sinh sống và họ có cả những cánh đồng trải dài. Chúng ta phải có người phục vụ, còn họ lại phục vụ người khác. Chúng ta phải mua thực phẩm, còn họ lại trồng ra những thứ ấy. Chúng ta có những bức tượng bảo vệ xung quanh, còn họ có những người bạn láng giềng che chở nhau…

Đến đây người cha không nói gì cả.

"Bố ơi, con đã biết chúng ta nghèo như thế nào rồi…" – cậu bé nói thêm.

Rất nhiều khi chúng ta đã quên mất những gì mình đang có và chỉ luôn đòi hỏi những thứ gì không có. Cũng có những thứ không giá trị với người này nhưng lại là mong mỏi của người khác. Điều đó còn phụ thuộc vào cách nhìn và đánh giá của mỗi người. Xin đừng quá lo lắng, chờ đợi vào những gì bạn chưa có mà bỏ quên điều bạn đang có, dù là chúng rất nhỏ nhoi.


Trích: http://csvtsnt.ning.com/forum/topics/b-n-c-ngh-o-kh-ng-m-t-c-u-chuy-n-ng-suy-ngh?xg_source=activity