2013-11-03

Những điều tâm đắc từ "Đắc Nhân Tâm"

Ngày 03/11/2013

CHƯƠNG 1:


- Sự chỉ trích chẳng có lợi ích gì hết, chỉ làm cho kẻ bị chỉ trích quay lại chống cự và tự bào chữa, mà nguy hiểm hơn còn oán hận, báo thù.

- "Mỗi người đều quét lấy tuyết trước cửa nhà mình


Đừng quan tâm tới giọt sương trên nóc nhà người.
Các nhân tự tảo môn tiền tuyết,
Mạc quản tha nhân ốc thượng sương".
By Khổng Tử.


CHƯƠNG 2:

- Muốn dẫn dụ ai làm điều gì theo ý ta, chỉ có cách là làm cho người ấy phát khởi cái ý muốn làm việc đó.
- Hai thị dục căn bản của nhân loại là TÌNH DỤC & THỊ DỤC HUYỄN NGÃ (John Dewey). Thị dục huyễn ngã đây có nghĩa là lòng muốn được người khác coi là quan trọng, vẻ vang.

- Những kẻ nào học được bí quyết làm thoả mãn lòng đói khát lời khen, nó tuy kín đáo mà dày vò, đâm rễ trong lòng người ta, thì kẻ ấy nắm được mọi người trong tay mình và được mọi người sùng bái, tôn sùng, nghe lời, khi chết đi, kẻ đào huyệt chôn người đó cũng phải khóc người đó nữa".

- Trái ngược với khen, chúng ta thường nổi cơn lôi đình khi không vừa ý, còn nếu vừa ý, ta làm thinh.

- Chớ nên sợ kẻ thù công kích ta, mà nên ghê sợ những người bạn nịnh ta. Vì vậy, hãy khen đúng lúc, khen thật lòng. Những lời khen không chân thành, giả tạo sẽ tạo hiệu ứng ngược. Muốn như vậy, hãy quan tâm tới đức tính tốt của người khác.

CHƯƠNG 3:

- Hãy tưởng tượng mình đi câu. Bạn đi câu vì muốn được ăn cá. Nhưng làm thế nào để câu được cá? vậy thì hãy nghĩ đến những thứ cá thích. Móc thứ cá thích vào cần câu, bạn sẽ có được nó.

- Hãy luôn kiếm được mồi hợp sở thích của cá.
- Muốn dẫn dụ một người theo bạn, hãy tạo nên những điều mà họ thích, chứ ko phải thứ bạn muốn.

- Quan trọng là: Làm sao dẫn dụ được người khác muốn làm việc mình cầu ở người đó?

- Muốn dẫn dụ ai, trước hết phải thêu dậy lòng ham muốn nhiệt liệt đã. Làm được như vậy, thì trong bốn bể sẽ là bạn ta. Làm không được, chỉ thui tủi trên đường đời.






2013-07-13

Tình yêu - Tình dục

Dục vọng dễ thoả mãn tâm lý y chang như nỗi buồn vui dễ lui tới.


Tôi từng chứng kiến nhiều người bạn, thân có, quen biết xả giao có, vui đùa thả cuộc đời mình bằng những cuộc tình một đêm. Sau những lần vui thoả được nhu cầu, họ lại tâm sự không hiểu vì sao mình không thấy hạnh phúc. Thực ra rất đơn giản. 



Kiếm một người đàn bà ngủ với mình thì dễ, nhưng để có một người phụ nữ yêu thương mình thực sự mới khó.


Khái niệm 1 người đàn ông tốt cũng đã dần trở nên xa xỉ. Bởi vì sao?


Không chỉ là người đàn ông bây giờ rất dễ bị cám dỗ bởi cái đẹp, và cũng bởi phụ nữ cũng đã quá dễ yếu lòng khiến cho người đàn ông sử dụng mình miễn phí và tự nguyện biến cả hai thành những kẻ yêu hư hỏng. 


Cái gì dễ có, thì cũng dễ mất đi. Bởi đơn giản, người ta dễ có thì chẳng bao giờ suy nghĩ hay thiết tha trân trọng và giữ gìn nó.



Còn lại gì sau những cuộc vui? Phải chăng vẫn là câu nói phổ biến: "Đời giờ nhạt, tình giờ không hơn ly nước lã"?





2013-07-11

Nghịch lý

Chúng ta xây dựng xa lộ rộng lớn nhưng chúng ta nhìn nhau bằng con mắt hẹp hòi.
Chúng ta mua nhiều đồ hơn nhưng sử dụng chúng ít hơn.
Những ngôi nhà ngày càng to hơn nhưng gia đình ngày một thu nhỏ lại. Nhà đẹp nhiều hơn, gia đình yên ấm ít hơn.
Chúng ta có nhiều tiện nghi nhưng có ít thời gian dành cho nhau.
Chúng ta có nhiều bằng cấp hơn trước nhưng trí khôn kém đi, biết nhiều hơn nhưng óc phán xét suy giảm.
Chúng ta tích cóp của cải nhưng đồng thời làm rơi vụng những giá trị của con người. Với nhiều người, thu nhập đi lên, đạo đức đi xuống.
Chúng ta nói quá nhiều, nghe quá ít.
Chúng ta đang cố học cách kiếm sống chứ không học cách sống. Chúng ta kéo dài được tuổi thọ nhưng cuộc sống vẫn ngắn ngủi.
Chúng ta vượt được vạn dặm để lên tới mặt trăng và trở về, nhưng không ít người cả đời không bước qua nổi bức giậu sang thăm người hàng xóm. Chúng ta chinh phục được vũ trụ nhưng bất lực với chính mình.
Chúng ta xây dựng những công trình lớn nhưng chưa chắc đã là công trình tốt.
Chúng ta cố gắng làm sạch không khí trong lúc tự làm ô nhiễm tâm hồn bản thân.
Chúng ta viết nhiều nhưng đọc ít. Chúng ta học cách hối hả nhưng không học được cách đợi chờ.
Chúng ta chế được những máy tính công suất lớn và tốc độ nhanh đễ lưu trữ và xử lý thông tin trong vài phần tỷ của cái nháy mắt nhưng các dân tộc vẫn không hiểu nhau.
Chúng ta chia nhỏ được các nguyên tử nhưng bất lực trước thói quen định kiến.
Chúng ta có nhiều thứ để giải trí nhưng ngày càng ít được thư thả.




(st)

Tình yêu, giàu sang và sự thành công

Một người phụ nữ ra khỏi nhà và nhìn thấy ba người đàn ông râu dài bạc trắng đang ngồi trên băng ghế đá ở sân trước. Bà không hề quen ai trong số họ. Tuy nhiên, vốn là người tốt bụng, bà nói: “Tôi không biết các ông nhưng chắc là các ông đang rất đói, xin mời các ông vào nhà ăn một chút gì đó”.
- Ông chủ có nhà không? - họ hỏi
- Không, chồng tôi đi làm rồi - bà trả lời.
- Thế thì chúng tôi không thể vào được.
Buổi chiều, khi chồng trở về, bà kể lại câu chuyện cho chồng nghe. Chồng bà muốn biết họ là ai nên bà ra mời ba người đàn ông - vẫn chờ từ sáng - vào nhà.
- Ba chúng tôi không thể vào nhà bà cùng một lúc được - họ trả lời.
- Sao lại thế? - người phụ nữ ngạc nhiên hỏi.
Một người giải thích: “Tên tôi là Tình yêu, ông này là Giàu sang, còn ông kia là Thành công. Bây giờ hai vợ chồng bà quyết định xem ai trong chúng tôi sẽ là người được mời vào nhà”.
Người phụ nữ đi vào và kể lại toàn bộ câu chuyện. “Tuyệt thật! - người chồng vui mừng - Đây đúng là một cơ hội tốt. Chúng ta hãy mời ngài Giàu sang. Ngài sẽ ban cho chúng ta thật nhiều tiền bạc và của cải”.
Người vợ không đồng ý. “Thế tại sao chúng ta lại không mời ngài Thành công nghỉ? Chúng ta sẽ có quyền cao chức trọng và được mọi người kính nể”.
Hai vợ chồng tranh cãi một lúc lâu mà vẫn chưa ai quyết định được. Cô con gái nãy giờ yên lặng đứng nghe trong góc phòng bổng lên tiếng đề nghị: “Chúng ta nên mời ngài Tình yêu là tốt hơn cả. Nhà mình tràn ngập tình thương yêu ấm áp và ngài sẽ cho chúng ta thật nhiều hạnh phúc”.
“Có lẽ chúng ta nên nghe lời khuyên của con gái - người chồng suy nghĩ rồi nói với vợ - Em hãy ra ngoài mời ngài Tình Yêu, đây chính là người khách chúng ta mong muốn”.
Người phụ nữ ra ngoài và hỏi: “Ai trong ba vị là Tình yêu xin mời vào và trở thành khách của chúng tôi”.
Thần Tình yêu đứng dậy và đi vào ngôi nhà. Hai vị thần còn lại cũng đứng dậy và đi theo thần Tình yêu.
Vô cùng ngạc nhiên, người phụ nữ hỏi: “Tôi chỉ mời ngài Tình yêu, tại sao các ông cũng vào? Các ông nói không thể vào cùng một lúc kia mà”.
Hai người cùng nhau trả lời: “Nếu bà mời Giàu Sang hoặc Thành Công thì chỉ có một mình người khách được mời đi vào. Nhưng vì bà mời Tình yêu nên cả ba chúng tôi đều vào. Bởi vì ở đâu có Tình yêu thì ở đó sẽ có Thành công và Giàu sang”.



Vượt qua bão tố

Một công ty nọ tổ chức thi tuyển nhân viên. Câu hỏi cuối cùng trong phần thi viết khiến hầu hết thí sinh ngạc nhiên. Câu hỏi như sau: Bạn đang lái xe hơi đi trong một đêm bão tố cấp 12. Xe bạn chạy qua một quãng đường vắng và bạn phát hiện thấy có 3 người đứng trên ven đường vẫy tay xin đi nhờ xe. Họ gồm một bà cụ đang bị bệnh nặng, một bác sĩ giỏi dư sức cứu tính mạng của bạn nếu bạn mắc bệnh hiểm nghèo, và người thứ ba là cô gái bạn yêu. Họ mong bạn cứu giúp họ, bạn rât muốn nhưng rất tiếc xe bạn chỉ có thể chở thêm được một người. Bạn sẽ chọn chở người nào? Hãy giải thích lí do của sự chọn lựa ấy.




Tới đây, chắc bạn sẽ hiểu rằng đây là một câu hỏi đánh giá nhân cách của bạn bởi mỗi sự lựa chọn đều phản ánh quan điểm của bạn về sinh mạng con người. Bạn có thể đưa bà cụ lên xe. Mặc dù bà cụ có thể (và có lẽ là sẽ như thế) không đủ sức qua được cho tới khi bạn gặp một bệnh viện, nhưng dù sao thì cứu người vẫn là trên hết. Còn một tia hi vọng le lói vẫn phải làm. Nhưng đứng từ góc độ hơn thiệt, bạn sẽ chọn ông bác sĩ. Bạn cứu ông ta để ông ta cứu bạn - một hành động thiết thực có tính chất đầu tư cho tương lai. Việc chở bà cụ nói cho cùng chỉ để lương tâm của bạn khỏi bị cắn rứt. Có thể bạn sẽ tự vấn: Tại sao lại không chở người yêu của bạn? Bà lão đã già, các bạn còn trẻ, tương lai ở phía trước. Bác sĩ giỏi trong thiên hạ cũng không phải là quá hiếm. Trong cuộc đời cơ hội gặp được người bạn đời như ý hầu như là duy nhất. Bỏ qua cơ hội cứu được người bạn yêu cũng có nghĩa là phần đời còn lại của bạn không chắc đã trôi qua trong hạnh phúc.

Trong số hơn 200 ứng viên tham gia cuộc thi tuyển, chỉ có một người duy nhất có câu trả lời được ban giám khảo nhất trí lựa chọn, cho dù thí sinh này không đưa ra lời giải thích nào cho phương án của mình. Vậy thí sinh này đã trả lời ra sao? Phương án của thí sinh này là…

“Đưa chìa khoá xe cho bác sĩ. Ông ta sẽ chở bà cụ tới bệnh viện. Tôi sẽ cùng người bạn gái của tôi lội bộ vượt qua bão tố”.

2013-07-06

Song tử

Song tử – những đứa con của gió hoà đồng đấy nhưng cũng cô độc tột cùng. Họ ngại chia sẻ cảm xúc thật của mình với người khác. Song tử luôn luôn xuất hiện trước mắt mọi người với một tâm trạng hết sức thoải mái, tự tin. Nhưng mấy ai biết rằng, cuộc sống của những cô nàng, anh chàng song tử cũng gặp rất rất rất nhiều những rắc rối. Bởi, khi thực sự gặp phải bất cứ khó khăn gì, dù đó là chuyện tình cảm, công việc hay tiền bạc, Song tử luôn cố gắng tự giải quyết tất cả những vấn đề của mình….một cách âm thầm. Họ thừa thông minh để biết xung quanh còn rất nhiều người có thể giúp đỡ mình. Nhưng song tử luôn tránh bất cứ sự nhờ vả nào, thậm chí ngay cả khi tình huống họ gặp phải rất nan giải đi chăng nữa thì giải pháp duy nhất của họ vẫn là “TỰ TÚC LÀ HẠNH PHÚC”….

Đôi lúc bạn sẽ thắc mắc vì sự biến mất đột ngột của song tử, đừng lo lắng, cũng đừng tìm kiếm…. (có tìm cũng vô ích…). Vì, đó là khi song tử đang tập trung giải quyết những rắc rối của bản thân. Họ sẽ không liên lạc, không nói chuyện hay chia sẻ với bất cứ ai, không muốn bạn nhìn thấy họ khi họ yếu đuối và tuyệt vọng…..

Đợi đến khi mọi thứ trở nên ổn định, song tử sẽ lại đột ngột xuất hiện trước mắt bạn với tất cả những cử chỉ, lời nói của song tử tự nhiên tới mức bạn không thể biết được họ vừa phải trải qua điều gì… Họ sẽ lại ăn nói tía lia, lại cười đùa vui vẻ, lại chém gió, lại tự tin….. lại tìm cách bù đắp vì đã khiến bạn phải lo lắng…

Song tử dù lớn tới mấy, thông minh, độc lập tới mấy thì mãi vẫn là giữ trong mình tâm hồn của một đứa trẻ. Những đứa trẻ luôn muốn làm nũng để nhận được sự quan tâm từ những người mình yêu quý. Cố gắng giấu kín những rắc rối thật sự của bản thân. Nhưng song tử lại không ngần ngại thêm thắt vào cuộc sống của mình những rắc rối…nho nhỏ để thu hút sự chú ý của “người quan trọng”.

Chính vì thế, nếu một ngày kia, song tử cố gắng chia sẻ những điều….nho nhỏ ấy…bạn hãy mỉm cười và biết rằng:” Bạn chính là người quan trọng”…

[Sờ Kai] ---ST---

https://www.facebook.com/photo.php?fbid=432140246883666&set=a.110369809060713.14888.110289969068697&type=1&theater

Miss you

Chiều cuối tuần…

Chiều cuối tuần nắng trải vàng mặt phố
Em bồi hồi nhớ tiếng hát anh yêu
Tiếng hát anh trong veo như đầu ngọn sóng
Lả lướt ru hồn em vào âm vọng du dương


Chiều cuối tuần không anh, một chiều buồn
Em bần thần ngồi lặng ngắm tản mây trôi
Thẫn thờ nhớ, thẫn thờ thương bóng dáng anh,
Xa xôi, một cõi xa vô vọng rồi.

Nhớ anh, em nhớ đến cồn cào
Gào thét trong lòng, xót cả ruột gan
Nỗi nhớ tràn cả vào tim can
Len lỏi, xâm chiếm lòng, sao thấy quá nhớ…
.
.
.

Miss you…
Chiều cuối tuần.


2013-07-03

Phụ nữ - Đàn ông

Phụ nữ luôn hy vọng mình trở thành người phụ nữ cuối cùng của đàn ông.
Đàn ông luôn hy vọng mình là người đàn ông đầu tiên của người phụ nữ.

Đàn ông chịu trả số tiền gấp đôi để mua thứ mình muốn.
Phụ nữ bao giờ cũng trả nửa giá tiền để mua cái mình thật sự không cần.

Đàn ông nói nhiều nhất chính là lúc sau khi say.
Phụ nữ nói nhiếu nhất chính là lúc sau khi họ lấy chồng.

Trước khi cưới đàn ông đều đeo bám đến nửa đêm mới chịu về.
Sau khi cưới phụ nữ luôn phải đợi đến nửa đêm mới thấy chồng mình về.

Phụ nữ không nên đánh đập đàn ông bởi vì chắc chắn bạn không thể đánh lại họ.
Đàn ông không nên đánh phụ nữ bởi vì người đánh phụ nữ thì không có tư cách là đàn ông.

Nếu phụ nữ coi đàn ông là bạn luôn luôn là sự khởi đầu của tình yêu.
Nếu đàn ông coi phụ nữ là bạn luôn luôn là bắt đầu quên đi người đó là phụ nữ.

Sau khi đàn ông say rượu sẽ nghĩ đến phụ nữ hơn nữa không chỉ là một người.
Phụ nữ sau khi say rượu sẽ nghĩ đến đàn ông nhưng bao giờ cũng chỉ một người, chính là người đàn ông đã bỏ rơi họ.



Đàn ông nhường cho phụ nữ ra quyết định bởi vì họ biết phụ nữ sẽ không cho họ quyết định.
Phụ nữ nhường cho đàn ông quyết định là bởi vì họ muốn biết đàn ông có thể đoán được ý muốn thật sự của họ hay không.

Phụ nữ tâm sự luôn luôn bàn về người đàn ông mà họ đang yêu.
Đàn ông tâm sự luôn luôn bàn về người phụ nữ mà họ không chiếm được.

Đàn ông thích nhất là phụ nữ nghe lời.
Phụ nữ lại thích người đàn ông nghe lời cô ấy.

(st)

Is It Right?

Người đàn ông thực sự yêu bạn là người đàn ông có thể đôi lúc vô tâm, 
nhưng họ sẽ cố gắng không để bạn bước ra khỏi cuộc đời họ.



Người phụ nữ thực sự yêu bạn là người phụ nữ luôn giận bạn vì những điều
tưởng như vô lý, nhưng họ luôn biết quan tâm và chia sẻ khi bạn cần!



Vậy nên :  Đừng khó chịu vì vô tâm là khoảnh khắc đôi lúc của ng đàn ông.  Và đừng khó chịu vì giận hờn là khoảnh khắc đôi lúc của người phụ nữ... 


Hạnh phúc là sự chia sẻ và cảm thông.




Vui với đời

       Còn gặp nhau thì hãy cứ vui
       Chuyện đời như nước chảy hoa trôi
       Lợi danh như bóng mây chìm nổi
       Chỉ có tình thương để lại đời
                                 
      

       Còn gặp nhau thì hãy cứ say
       Say tình say nghĩa bấy lâu nay
       Say thơ say nhạc say bè bạn
       Quên cả không gian lẫn tháng ngày


                                
Tôn nữ Hỷ Khương

Đã xa cuộc tình

Anh luôn dạy em nhiều thứ về tình yêu, và những câu chuyện anh chăm đọc, và post mỗi ngày thấm đầy ý nghĩa.

Em đến với anh, thực sự không phải từ cảm giác thích anh, hay đang cô đơn và cần một bờ vai để tựa đầu. Thực sự không là như thế. Cái lý do, có thể nói ra, chả ai tin được, và chắc anh cũng như thế. Em thích anh, vì những câu chuyện, em nghe kể về anh và gia đình. Có thể vì gia đình em, chưa bao giờ có những phút giây yên bình, nên em cảm nhận từ anh, nỗi buồn gì đó. Em không chắc suy nghĩ này đúng, nhưng nó đã dẫn dắt tới một tình yêu...

Mình quen nhau, và yêu nhau, chắc thời gian không đếm được bằng đầu ngón tay. Nó quá ngắn ngủi, và anh quá vội vàng. Anh muốn có em, có cả cảm xúc tâm hồn, và cả sự hy sinh của em cho anh nữa. Nhưng ở đời, muốn được nhận, thì phải cho đi...anh chưa bao giờ làm cho em được như những gì anh đã đòi hỏi.

Anh chưa có niềm tin vững chắc vào tình cảm, và dường như chưa thực sự hiểu cái gì là tình yêu. Anh dễ dàng bị tác động, bởi những ý kiến của người ngoài. Anh so đo em với những người con gái khác, nhưng lại quên mất, điều gì làm anh yêu em, đó phải chăng là tính cách, cá tính riêng của mỗi người? Nếu đứa con gái nào cũng giống như thế, thì thế giới này phải chăng chỉ là một rập khuôn? :)

Em cũng hiểu được những cảm giác, và những gì anh đã và đang phải trải qua. Lo toan cho cuộc sống, bon chen với đời, thực sự không dễ...thậm chí, nó còn áp lực lắm, đúng không? Nhưng đúng, anh và em không thể hiểu nhau, và thực sự với thời gian yêu nhau như thế, cũng không có gì là lạ. Thích khác yêu, yêu chưa chắc đã hiểu, và không hiểu nhau, tình yêu không thể đi đến một hồi kết đẹp.

Trong mắt em, anh chưa bao giờ xấu. Em đã luôn tin như thế, dù nhiều lúc, em mệt mỏi với thái độ, và cách cư xử của anh. Em không hoàn hảo, và ai cũng sẽ như vậy, như là chính bản thân anh. Thời gian, sẽ là liều thuốc tốt, đủ để chúng ta hiểu nhau, và gắn kết, nhưng anh không thể đủ kiên nhẫn để chờ, và hiểu, hay là, anh chưa bao giờ thực sự đủ can đảm và tự tin, để yêu em?

Thế thì, chúng ta phải rời xa nhau, và dành cho nhau con đường đi tiếp phía trước, có đúng không...

Em hay có thói quen, níu giữ hết sức, nỗ lực hết sức, để giữ gìn những gì quý giá. Nhưng rồi cuối cùng em nhận ra, tình cảm với anh, chỉ giống như trò đùa, mà không chắc, anh đã từng vui bao nhiêu lần với thứ trò chơi như thế. Em lại không thích thế, và không cho phép bản thân mình là trò đùa của ai (cũng giống như anh luôn muốn người khác phải thế với mình). Và em cũng không biết, liệu anh có thấy mình đang vui? :)

Điều gì cũng có một giới hạn, và nhẫn nại cũng thế. Anh không phải là điều quý giá, để em sẽ hy sinh, mang lại hạnh phúc của anh.

Duyên không phận, như thuyền không bến đỗ.
Chúng ta, rồi sẽ chẳng đi về đâu. Không phải vì vật chất, không phải vì tình cảm, mà vì những suy nghĩ quá khác biệt, không thể dung hòa.

Em để anh ra đi...và em thấy lòng mình...vui hơn.

Dẫu cuộc sống có trăm vất vả, thì anh hãy vững tin, anh sẽ thành công, và sẽ có người cùng anh đi đến suốt cuộc đời, chắc chắn...đó không phải là em.

Và em, sẽ vững bước trên đường đời, dù là không có anh bên cạnh.

Hãy để gió cuốn hết đi những yêu thương đã là dĩ vãng.
Và những mệt nhọc ngày hôm qua, hãy tan biến vào hư vô ngày mai.

Tự tin lên nhé...trên con đường của anh giờ đây, sẽ không còn có tên em :)
Tạm biệt anh...

SG 12/04/2013G

Mình được gì và mất gì hôm nay

Được mất là chuyện bình thường của thế gian. Ai mà chả có ít nhất một lần gặp may mắn trong đời, và ai chẳng ít nhất đã một lần từng khóc. Có những lúc, tôi đã thầm tự trách, cuộc đời sao bất công. Nhưng đến khi trưởng thành, và nhìn nhận chín chắn, tôi lại thấy rằng, được mất là có nhân quả đấy chứ :)



Chúng tôi mất một gia tài, tôi nhận lại được bài học, về niềm tin, và những kinh nghiệm vô giá trong kinh doanh.

Chúng tôi mất những người anh, người chị, tôi nhận ra rằng, có những tổn thương, lại là từ những người ta yêu nhất, kính trọng nhất. Tôi đã buồn, đã khóc, và rồi lại nhận ra, có khi mình chưa cho người ta, nhiều như những gì mình kỳ vọng nhận được từ họ chăng?

Tôi mất một người tôi yêu, nhưng tôi nhận lại được bài học đắt giá, luôn dành cho mình một lối thoát, để trong cơn khốn khó nhất, tôi sẽ cứu được chính tôi.

Tôi mất một người tôi thương, nhưng tôi nhận lại được rằng, cần phải biết cho đi, với những gì thực sự xứng đáng.

Tôi mất một số tiền, nhưng bù lại, tôi có được nụ cười của mẹ, giấc ngủ ngon của các em thơ.

Tôi mất những người bạn, nhưng tôi lại có một số ít bạn, tôi thực sự có thể nhờ vả, có thể tâm tình, và tôi cũng đang cho đi như thế.

Tôi mất những người anh, người chị, người mà tôi tin, nhưng tôi nhận lại được rằng, niềm tin cần phải được đặt đúng chỗ và thận trọng...

Tôi mất một công việc, nhưng tôi lại nhận được một công việc và những người anh, người chị tốt!

Như thế là quá đủ, và tôi nghĩ, mình cần phải tích cực cho đi hơn nữa, mà không cần đòi hỏi phải nhận lại từ cuộc sống điều gì :)

SG 13/04/2013. Anna Ho

Tâm bất biến, giữa dòng đời vạn biến

Chữ Tâm độc tự thế mà hay

Thành bại nên hư bởi chữ này
Tuổi trẻ gắng rèn già cố giữ
Cuộc đời gói gọn cả vào đây.



Sống không giận không hờn không oán trách

Sống mỉm cười với thử thách chông gai
Sống vươn lên cho kịp ánh ban mai
Sống chan hòa với những người chung sống
Sống là động mà không xao động
Sống là thương mà chẳng vấn vương
Sống hiên ngang danh lợi ta coi thường
Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến.

(st(

Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về

Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên "người bạn của sinh viên" vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với học sinh.

Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần bên, có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc của mình.

Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: "Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta ra sao khi không tìm thấy đôi giày."
Vị giáo sư ngăn lại: "Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra để trêu chọc mua vui cho bản thân. Nhưng em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãy đặt một đồng tiền vào mỗi chiếc giày của ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra sao."
Người sinh viên làm như lời vị giáo sư chỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào sau bụi cây gần đó.

Chẳng mấy chốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi đặt giày và áo khoác của mình. Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày thì cảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm thấy một đồng tiền. Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại. Sự ngạc nhiên của ông dường như được nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày. Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quì xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông bày tỏ sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một món quà đúng lúc, cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn, người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn.

Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giáo sư lên tiếng: "Bây giờ em có cảm thấy vui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?" Người thanh niên trả lời: "Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu: 


"Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về".

Tin em anh nhé

Biết không anh...

Con đường ta đi, còn dài và thênh thang
Liệu rằng một mai, anh sẽ bỏ em lạc lối bước
Em đã nghĩ, đã sợ và không dám thử
Cảm giác mất anh, liệu rằng cuộc sống có còn vào guồng quay.

Xin ngày mai, hãy ngủ say
Xin đêm tối, hãy mãi còn thức giấc
Em sợ rằng, ngày mai mặt trời ló mặt
Một ngày không anh, đất trời sẽ đảo điên.

Biết không anh...

Nắm chặt tay em, đừng buông lơi
Đừng xao nhãng, và xin anh hãy đừng đắn đo mãi
Ánh mắt nhìn em, tim xin hãy cảm nhận
Em là của anh, và anh là của em

Dù gì đã qua, dù gì sẽ tới
Dù cho giông bão, dù là phong ba
Đừng quên năm tháng ta có nhau
Đừng quên niềm tin ta đã có
Đừng quên có em yêu anh, và anh yêu em....

Biết không anh....

Thao Nguyen